Khác biệt giữa các bản “Đường Trung Tông”

n
Đã lùi lại sửa đổi của Tắc thiên (Thảo luận) quay về phiên bản cuối của Hancaoto
n (Đã lùi lại sửa đổi của Tắc thiên (Thảo luận) quay về phiên bản cuối của Hancaoto)
'''Đường Trung Tông''' ([[chữ Hán]]: 唐中宗, [[26 tháng 11]] năm [[656]] - [[3 tháng 7]] năm [[710]]), là vị [[Hoàng đế]] thứ tư và thứ sáu của [[nhà Đường]] trong [[lịch sử Trung Quốc]], từng hai lần không liên tục giữ ngôi vị [[Hoàng đế]] [[nhà Đường]]; lần đầu từ [[3 tháng 1]] năm [[684]] đến [[26 tháng 2]] năm [[684]] và lần thứ hai từ ngày [[23 tháng 2]] năm [[705]] đến [[3 tháng 7]] năm [[710]].
 
Sau cái chết của cha là [[Đường Cao Tông]] Lý Trị, ông bước lên Hoàng vị, nhưng chỉ có gần 2 tháng thì đã bị mẹ là [[Võ Tắc Thiên|Võ Thái hậu]] phế truất, đày đi [[Phòng Châu]] và bị quản thúc. Sau này, Võ hậu lêncướp ngôi, triều đình xảy ra tranh chấp về người kế vị. [[Tháng 10]] năm [[698]], nghe theo lời của đại thần [[Địch Nhân Kiệt]], Võ hậu hạ chiếu lập Lý Hiển trở lại làm [[Hoàng thái tử]]. Năm [[705]], sau cuộc chính biến cung đình, Võ hậu<ref>Mặc dù Võ Thái hậu từng làm hoàng đế nhưng các sử sách chính thống như Cựu và Tân Đường thư, Tư trị thông giám đều không công nhận, trong 15 năm ở ngôi của bà (690 - 705) vẫn gọi là '''Thái hậu''', mặc dù đã đưa thời đại này thành một bản kỉ riêng biệt</ref> bị ép thoái ngôi bởi đứa con bất hiếu,súc sinh và trở thành [[Thái thượng hoàng]], ông được phục ngôi vị; khôi phục [[nhà Đường]] sau 15 năm gián đoạn.
 
Thời gian trị vì lần thứ hai của Trung Tông kéo dài 5 năm. Trong những năm đó, quyền lực thực sự trong triều bị [[Vi hoàng hậu (Đường Trung Tông)|Vi hoàng hậu]] cùng tình nhân là [[Võ Tam Tư]] chi phối do nhu nhược yếu hèn,nhát gan. Vi hoàng hậu muốn đưa con gái mình là [[An Lạc công chúa]] làm [[Hoàng thái nữ]], nhưng Trung Tông không chấp nhận việc này. Đến ngày [[3 tháng 7]] năm [[710]], Trung Tông đột nhiên qua đời. Nhiều sử gia cho rằng cái chết đột ngột này là do Dĩ hậu và An Lạc công chúa hạ độc.
 
== Thân thế ==
Đường Trung Tông có tên thật là '''Lý Hiển''' (李顯), chào đời vào ngày [[5 tháng 11]], năm Hiển Khánh thứ 1 ([[Bính Thìn]]), (tức [[26 tháng 11]] năm [[656]]), ở thành [[Trường An]]. Ông là người con trai thứ 7 của [[Đường Cao Tông]], mẹ là [[Võ Tắc Thiên|Tắc Thiên Thuận Thánh hoàng đếhậu]]<ref>Theo Cựu Đường thư, Võ Tắc Thiên còn có người con trai là Chương Hoài thái tử Lý Hiền, còn [[Tư trị thông giám]] cho rằng Lý Hiền là con của Hàn quốc phu nhân, chị Võ hậu</ref>. Năm [[657]], ông được Cao Tông phong tước vị '''Chu vương''' (周王), nhậm chức [[Lạc châu mục]]<ref>Lạc châu nay thuộc tỉnh [[Hà Nam]], [[Trung Quốc]]</ref>. Khi đó người anh thứ năm của ông là [[Lý Hoằng]] còn ở ngôi [[Hoàng thái tử]].
 
Năm [[674]], trong một buổi yến tiệc cung đình, Đường Cao Tông cho Lý Hiển cùng người anh làm [[Lý Hiền]] chỉ huy hai đội nhạc tả, hữu cùng nhau so tài. Tuy nhiên về sau xét thấy việc này có thể dẫn đến sự tranh giành giữa hai anh em, Cao Tông bèn thôi.<ref>[[Tư trị thông giám]], quyển 202</ref>
223.257

lần sửa đổi