Khác biệt giữa các bản “Đế quốc Brasil”

n
chính tả, replaced: giành cho → dành cho (2) using AWB
n (→‎Tham khảo: replaced: language = Portuguese → language=Bồ Đào Nha (42) using AWB)
n (chính tả, replaced: giành cho → dành cho (2) using AWB)
Nhằm ngăn chặn phản ứng dữ dội từ những người cộng hòa, chính phủ khai thác tín dụng sẵn có trong nước để thúc đẩy phát triển hơn nữa. Chính phủ mở rộng các khoản vay lớn với lãi suất ưu đãi cho các chủ sở hữu đồn điền và ban tặng hào phóng các tước hiệu cũng như các vinh dự nhỏ hơn để lấy lòng các nhân vật chính trị có ảnh hưởng vốn đã trở nên bất mãn.{{sfn|Barman|1999|p=351}} Chính phủ cũng gián tiếp bắt đầu giải quyết vấn đề quân đội ngoan cố bằng việc hồi sinh Vệ binh quốc gia đang hấp hối, khi đó là một thực thể hầu như chỉ tồn tại trong văn kiện.{{sfn|Barman|1999|p=355}}
 
Các biện pháp mà chính phủ thi hành báo động những người cộng hòa dân sự và phái thực chứng trong quân đội. Những người cộng hòa nhận thấy rằng động thái này sẽ làm hao mòn ủng hộ giànhdành cho các mục tiêu của họ, và trở nên táo bạo hành động hơn nữa.{{sfn|Barman|1999|p=353}} Nội các bắt đầu tái tổ chức Vệ binh quốc gia vào tháng 8 năm 1889, và lập nên một lực lượng kình địch khiến những người bất mãn trong giới sĩ quan cân nhắc các biện pháp liều lĩnh.{{sfn|Barman|1999|p=356}} Đối với cả hai nhóm cộng hòa và quân đội, tình thế nay trở thành "bây giờ hoặc không bao giờ".{{sfn|Barman|1999|pp=353–356}} Mặc dù đa số người Brasil không mưu cầu thay đổi chính thể quốc gia,{{sfn|Ermakoff|2006|p=189}} song những người cộng hòa bắt đầu áp lực lên các sĩ quan quân đội nhằm phế truất chế độ quân chủ.{{sfn|Schwarcz|1998|p=450}}
 
Họ tiến hành một cuộc đảo chính và lập nên chế độ cộng hòa vào ngày 15 tháng 11 năm 1889.<ref>Xem:
Từ năm 1822 đến năm 1889, 986 người được phong làm quý tộc.{{sfn|Viana|1968|p=216}} Chỉ ba người được phong là công tước: Đệ nhị công tước xứ Leuchtenberg là Auguste de Beauharnais (ban tước là Công tước xứ Santa Cruz, là anh rể của Pedro&nbsp;I), Isabel Maria de Alcântara Brasileira (ban tước là Nữ công tước xứ Goiás, con gái ngoài giá thú của Pedro&nbsp;I) và cuối cùng là Luís Alves de Lima e Silva (ban tước là Cong tước xứ Caxias, tổng tư lệnh trong Chiến tranh Paraguay).{{sfn|Viana|1968|pp=204, 206}} Các tước hiệu khác được ban như sau: 47 tước hầu, 51 tước bá, 146 tước tử "với sự cao quý", 89 tước tử "không có sự cao quý", 135 tước nam "với sự cao quý" và 740 tước nam "không có sự cao quý" với tổng cộng 1.211 tước hiệu quý tộc.{{sfn|Viana|1968|p=218}} Có ít quý tộc hơn tước hiệu quý tộc do nhiều người được ban tước nhiều hơn một lần trong đời, như Công tước xứ Caxias ban đầu được phong làm nam tước, rồi bá tước, rồi hầu tước và cuối cùng thăng làm một công tước.{{sfn|Viana|1968|p=208}} Việc ban tước không hạn chế đối với nam giới Brasil: Đệ thập Bá tước xứ Dundonald là Thomas Cochrane là người Scot, song được phong làm Hầu tước xứ Maranhão vì vai trò của ông trong Chiến tranh Độc lập Brasil,{{sfn|Viana|1968|p=219}} và 29 nữ giới được phong làm quý tộc cho bản thân họ.{{sfn|Viana|1968|p=221}} Cũng như không hạn chế về giới tính, không phân biệt chủng tộc cũng được thực thi trong việc ban địa vị quý tộc. Người thuộc nhóm ''caboclo'',{{sfn|Barman|1999|p=77}} mulatto,{{sfn|Viana|1968|p=217}} da đen{{sfn|Schwarcz|1998|p=191}} và thậm chí là da đỏ{{sfn|Schwarcz|1998|p=191}} cũng được phong làm quý tộc.
 
Giới quý tộc nhỏ không có tước hiệu hình thành từ các thành viên được ban huân chương đế quốc: Huân chương Chúa cứu thế, Huân chương São Bento de Avis, Huân chương Sant'Iago da Espada, Huân chương Nam Thập Tự, Huân chương Pedro&nbsp;I và Huân chương Hoa hồng.{{sfn|Barman|1999|p=11}} Ba huân chương đầu có mức độ vinh dự sau Đại chủ nhân (chỉ giànhdành cho Hoàng đế): hiệp sĩ, chỉ huy và đại thập tự. Tuy nhiên, ba huân chương sau có cấp bậc khác nhau: Huân chương Nam Thập Tự với bốn cấp, Huân chương Hoa hồng có sáu cấp, và Huân chương Pedro&nbsp;I có ba cấp.{{sfn|Barman|1999|p=11}}
 
=== Tôn giáo===