Khác biệt giữa các bản “Máy thu vô tuyến tinh thể”

n
Qbot: sửa lỗi chính tả
n (robot Thêm: fi:Kidekone)
n (Qbot: sửa lỗi chính tả)
* Khi tạo ra máy, người ta phải vượt qua thách thức là làm sao nhận được tốt nhất tín hiệu yếu từ khỏang cách xa mà không cần khuếch đại.
 
Có thể thiết kế máy thu vô tuyến tinh thể để nhận được hầu hết [[tần số vô tuyến]] vì về lý thuyết thì không có giới hạn cơ bản nào về tần số mà nó có thể nhận được. Hầu hết các máy thu vô tuyến tinh thể đều được thiết kế để dùng cho dải [[phát thanh công cộng AM]] và dải [[sóng ngắn]] quốc tế 49-mét, đặc biệt là do sóng vô tuyến thường được phát mạnh hơn trong những dải này. Các máy thu vô tuyến tinh thể đời đầu thường được thiết kế để nhận các [[tín hiệu ngắt quãng]] mà có tần số thấp cởcỡ 20 kHz trở xuống. Mặt dầu được thiết kế để thu tín hiệu vô tuyến [[AM]], nhưng các máy thu vô tuyến tinh thể cũng có thể phát hiện khá tốt các tín hiệu [[FM]] nằm trong tầm 100 MHz .
 
Một số nhóm dân chơi vô tuyến [http://home.bellsouth.net/p/s/community.dll?ep=330&groupID=106688&folderview=&ck=] và một số [[web site]] [http://www.midnightscience.com/rapntap/] tập trung vào việc tạo ra các máy thu vô tuyến tinh thể. Cũng có những cuộc thi thường niên so sánh chức năng của các thiết kế với nhau. Theo đánh giá của giới dân chơi vô tuyến [http://bellsouthpwp2.net/w/u/wuggy/dxlog03.html] thì với các [[điốt]] hiện đại, các [[cuộn cảm]] cực mỏng và với các [[tụ điện]] có dòng rĩ cực thấp đã giúp họ tạo ra các máy thu vô tuyến tinh thể có chất lượng tốt hơn cả lọai máy thu thanh thông dụng hiện nay.
=== Những dự tính nhằm tái sử dụng năng lượng của sóng mang vô tuyến ===
Ý tưởng ở đây là có thể dùng một máy thu vô tuyến tinh thể bắt sóng một đài phát địa phương mạnh rồi dùng máy thu làm nguồn cung cấp năng lượng cho một máy thu thứ hai lọai khuếch đại và máy thu thứ hai này có thể thu được những đài khá xa mà không thể nghe được bằng một máy thu vô tuyến thông thường.
Lịch sử cho thấy đã có một thời gian rất dài những dự định như vậy nhưng không thành công và những công bố không kiểm chứng được về việc cố gắng tái sử dụng năng lượng trong sóng mang của tín hiệu thu được. Các máy thu vô tuyến tinh thể cổ điển dùng [[mạch chỉnh lưu]] bán sóng. Khi tín hiệu [[AM]] có hệ số điều chế khỏang 30% điện áp tại đỉnh, thì chỉ có khỏang không quá 9% công suất tín hiệu thu được (<math>P = U^2/R</math>) là có chứa thông tin âm tần cần có, còn 91% còn lại là điện áp DC chỉnh lưu. Với tín hiệu âm tần không đạt đỉnh mọi thời điểm thì tỉ số năng lượng này còn lớn hơn. Đã có những nổnỗ lực đáng kể nhằm chuyển điện áp DC này vào năng lượng âm thanh. Một trong những dự định này có thể kể đến mạch khuếch đại một [[transistor]]<ref>Radio-Electronics, 1966, №2</ref> trong năm 1966. Đôi khi những cố gắng để khai thác năng lượng này thường bị nhầm lẫn với những cố gắng để có được mạch tách sóng hiệu suất cao hơn.<ref>QST [Amateur Radio Magazine] January 2007, "High Sensitivity Crystal Set" (http://www.arrl.org/qst/2007/01/culter.pdf )</ref>. Và những dự định như vậy vẫn còn tiếp tục cho đến ngày nay.
Ít nhất có một hãng sản xuất điện thọai di động đang nghiên cứu việc tích lũy tín hiệu vô tuyến có khắp xung quanh ta để tạo nên nguồn năng lượng nhằm nạp cho pin trong máy di động của họ. Các sản phẩm thử đã cho thấy có thể thu được từ 5 đến 10 miliwatt từ không gian xung quanh máy.
 
[[Tập tin:Circuit diagram of a crystal radio receiver.svg|thumb|right|222px|Mạch quá đơn giản không khả thi để thu cả dải AM.]]
Mạch vô tuyến tinh thể được mô tả ở đây thường được đưa ra nhằm mục đích bắt các đài nằm trong dải phát thanh [[AM sóng trung]] với bộ cộng hưởng được tạo thành bởi một cuộn dây song song và một tụ điện, cùng với một ăngten và một điểm tiếp địa. Trong thực tế có nhiều mạch vô tuyến tinh thể, nhưng nối cả ăngten và một tụ điện thay đổi được dọc theo một cuộn dây cố định mà muốn máy thu bắt được tòan bộ dải phát thanh AM hai bát độ là không khả thi.
Nguyên nhân là để đạt hiệu suất cao, ăngten của máy thu vô tuyến tinh thể thường phải dài khỏang 20m và cao khỏang 6m, và khi đó nó có tác dụng như một tụ điện có điện dung từ 250 đến 300 pF. (Tổng quát thì ăngten có điện dung, điện cảm và điện trở, nhưng với ăngten lọai dây dài thì điện dung sẽ chiếm ưu thế tại tần số vô tuyến AM.) Nếu một ăngten có điện dung là 250 pF được nối đến một mạch cộng hưởng dùng một lõi có điện cảm hơn 75 <math>\mu</math>H, thì mạch đó không thể cộng hưởng ở các tần số trên 1400 Hz. Như vậy kích thước của cuộn dây cố định phải nhỏ hơn 75 <math>\mu</math>H để có thể cộng hưởng các tần số ở vùng trên của dải phát (khỏang từ 1600 kHz hay 1710 kHz). Giả sử cuộn dây có điện cảm 70 <math>\mu</math>H, thì để có thể cộng hưởng các tần số ở vùng dưới của dải phát (khỏang 540 kHz) thì tụ điện trong mạch phải có giá trị cởcỡ 1000 pF. Mặt khác, để có thể cộng hưởng các tần số vùng trên của dải phát thì tụ điện biến đổi được này phải có giá trị chỉ là 4 pF. Điều này cho thấy tụ điện biến đổi phải có tỉ số thay đổi điện dung cởcỡ 1: 250, mà như vậy là quá cao. Thông thừơng trong thực tế tỉ số này chỉ khỏang 200:1. Chính vì thế, các nhà thiết kế có kinh nghiệm không sử dụng mạch này. Tuy nhiên, mạch này làm việc tốt trong trường hợp chỉ cần bắt một đài nào đó.
Tầm bắt đài có thể mở rộng bằng cách dùng lõi có thể thay đổi được. Để làm điều đó có thể lấy nhiều đầu dây ra từ cuộn dây, nhờ đó có thể xác định một số tần số cụ thể cần cộng hưởng.
== Xem thêm ==
1.364.640

lần sửa đổi