Khác biệt giữa các bản “Máy thu vô tuyến tinh thể”

n
không có tóm lược sửa đổi
n (Qbot: sửa lỗi chính tả)
n
 
=== Những năm 1940 ===
Vào mùa Xuân năm 1944, khi quân đội [[Đồng minhMinh]] bị cầm chân gần [[Anzio, Ý]], các [[máy thu vô tuyến cầm tay]] bị cấm ngặt, vì quân [[Đức]] có các [[thiết bị phát hiện tần số vô tuyến]] mà có thể phát hiện tín hiệu [[dao động nội]] của các [[máy thu đổi tần]]. Trong khi đó máy thu vô tuyến tinh thể lại không có bộ dao động nội nên quân Đức không thể phát hiện được. Một số lính Mỹ giỏi xoay xở đã khám phá ra rằng có thể tạo ra một máy thu vô tuyến tinh thể thô sơ bằng cách dùng các cuộn dây phế liệu, một lưỡi dao cạo bị rỉ và một đầu bút chì để làm điốt. Bằng cách chạm nhẹ đầu bút chỉ vào những điểm xanh trên lưỡi dao, hay đến những điểm bị rỉ, sẽ tạo nên một [[điốt]] tiếp xúc điểm và tín hiệu chỉnh lưu có thể nghe được bằng tai nghe. Ý tưởng này đã được phổ biến suốt vùng tranh chấp, đến những nơi khác của chiến tranh và cả vào trong dân cư. Lọai máy thu thô sơ như vậy được các tạp chí gọi là “máy thu trong chiến hào” và nó trở thành một phần trong các truyền thuyết của [[chiến tranh thế giới thứ II]].
 
Trong một số quốc gia bị Khối Quốc Xã chiếm đóng, các máy thu thanh trong dân chúng bị tịch thu. Điều này khiến cho một số ngừơi phải lén lút tự tạo ra những máy thu mà thực ra là một dạng thô sơ của máy thu vô tuyến tinh thể. Tuy nhiên, bất kỳ ai làm như vậy đều có khả năng bị bỏ tù hoặc có thể chết nếu bị phát hiện và hầu hết ở Châu Âu lúc đó tín hiệu từ BBC (hoặc từ các đài phát Đồng Minh khác) đều không đủ mạnh để thu được bởi những máy thô sơ như vậy.