Khác biệt giữa các bản “Dwight D. Eisenhower”

n
 
===Học thuyết Eisenhower ===
Sau cuộc [[Khủng hoảng Kênh đào Suez|Khủng hoảng Suez]] năm 1956, Hoa Kỳ trở thành quốc gia bảo vệ phần lớn những lợi ích của phương Tây tại [[Trung Đông]]. Kết quả là, Eisenhower công bố "[[Học thuyết Eisenhower]]" vào tháng 1 năm 1957. Để trả đũa Trung Đông, Hoa Kỳ sẽ "chuẩn bị sử dụng lực lượng vũ trang... để chống lại sự khiêu khích từ bất cứ quốc gia nào bị chủ nghĩa cộng sản quốc tế kiềm chế." Học thuyết Eisenhower năm 1957 tuyên bố rằng Hoa Kỳ sẽ phân phối viện trợ quân sự và kinh tế và, nếu cần thiết, sẽ sử dụng lực lượng quân sự ngăn chặn sự lan tràn của chủ nghĩa cộng sản tại Trung Đông. Eisenhower thấy khó khăn để thuyết phục các quốc gia Ả Rập hàng đầu hay [[Israel]] tán thành mục đích hay sự hữu dụng của học thuyết này. Tuy nhiên, ông đã dùng học thuyết này năm 1957- 1958 bằng cách tung viện trợ kinh tế để củng cố mối quan hệ với Vương quốc Jordan, và bằng cách khuyến khích các quốc gia lân bang của Syria xem xét đến các hoạt động quân sự chống lại Syria. Hơn thế nữa, tháng 7 năm 1958, ông phái khoảng chừng dưới 15.000 thủy quân lục chiến và binh sĩ khác đến [[Liban]] như một phần của ''[[Chiến dịch Blue Bat]]'', một sứ mệnh gìn giữ hòa bình không tác chiến để củng cố chính phủ thân Tây phương và ngăn chặn một cuộc cách mạng cấp tiến, không cho nó tràn ngập quốc gia Liban. Các binh sĩ này rời khỏi vào tháng 10 năm 1958. Học thuyết này bao gồm một sự ràng buộc lớn của Hoa Kỳ đối với nền an ninh và ổn định của Trung Đông và tỏ dấu hiệu một cấp bậc mới giải quyết vấn đề của Hoa Kỳ nhằm áp đặt ảnh hưởng của mình trong các vấn đề quốc tế. Qua việc công bố học thuyết này, Eisenhower đã làm tăng thêm viễn cảnh rằng Hoa Kỳ sẽ chiến đấu tại Trung Đông và chấp nhận những trách nhiệm trong vùng này mà Hoa Kỳ sẽ duy trì hàng thập niên sắp tới.<ref>Peter L. Hahn, "Securing the Middle East: The Eisenhower Doctrine of 1957," ''Presidential Studies Quarterly,'' tháng 3 năm 2006, Vol. 36 Issue 1, pp 38-47</ref>
 
===Việt Nam ===
[[Tập tin:Ngo Dinh Diem at Washington - ARC 542189.gif|nhỏ|phải|200px|Tổng thống Eisenhower bắt tay với Tổng thống Việt Nam Cộng hoà [[Ngô Đình Diệm]] tại Phi trường Washington, vào ngày [[8 tháng 5]] năm 1957]]
Người Pháp đã yêu cầu Dwight D. Eisenhower giúp đỡ tại [[Liên bang Đông Dương|Đông Dương thuộc Pháp]] để chống phelại Việt Nam Dân chủ Cộng hoà được [[Trung Quốc]] tiếpviện tếtrợ trong cuộc [[Chiến tranh Đông Dương|Chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất]]. Năm 1953, Eisenhower phái [[Trung tướng]] [[John W. "Iron Mike" O'Daniel]] đến Việt Nam để nghiên cứu tình hình và "đánh giá" các lực lượng Pháp ở đó.<ref>James Dunnigan and Albert Nofi, ''Dirty Little Secrets of the Vietnam War''. St. Martins Press, 1999. ISBN 0-312-19857-4. p 85.</ref> Tham mưu trưởng [[Matthew Ridgway]] đã làm nản lòng Tổng thống bằng việc đệ trình lên ông một bản ước tính chi tiết về một lực lượng quân sự khổng lồ cần phải khai triển cho cuộc chiến. Tuy nhiên sau đó vào năm 1954, Eisenhower đã viện trợ kinh tế và quân sự cho quốc gia [[Việt Nam Cộng hòa]] mới được thành lập.<ref name="Albert Nofi p 257">James Dunnigan and Albert Nofi, ''Dirty Little Secrets of the Vietnam War''. p 257.</ref> Trong những năm theo sau đó, con số các cố vấn quân sự Hoa Kỳ tại Nam Việt Nam gia tăng vì [[miền Bắc (Việt Nam)|miền Bắc Việt Nam]] tăng viện cho "các cuộc nổi dậy" ở miền Nam và vì lo sợ rằng Nam Việt Nam sẽ bị sụp đổ.<ref name="Albert Nofi p 257"/>
 
Khi [[Chiến tranh Lạnh|Chiến tranh lạnh]] gia tăng, [[Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ|Bộ trưởng Ngoại giao]] của Eisenhower là [[John Foster Dulles]] tìm cách cô lập [[Liên Xô|Liên bang Xô viết]] bằng cách xây dựng các nhóm đồng minh vùng gồm các quốc gia chống lại Liên Xô. Nỗ lực của ông đôi khi được gọi là "[[Pactomania|pacto-mania]]".<ref>Cornelia Navari, ''Internationalism and the State in the Twentieth Century''. Routledge, 2000. ISBN 978-0-415-09747-5. p. 316.</ref>
 
=== Các vấn đề chủng tộc ===
Tháng 10 năm 1952, chính phủ Eisenhower tuyên bố [[phân biệt chủng tộc|kỳ thị chủng tộc]] là một vấn đề an ninh quốc gia, nghĩa là chủ nghĩa cộng sản khắp thế giới đang sử dụng nạn kỳ thị chủng tộc tại Hoa Kỳ làm một điểm tấn công tuyên truyền của họ.<ref>Mary L. Dudziak, ''Cold War Civil Rights: Race and the Image of American Democracy'' (2002)</ref> Một ngày sau khi [[Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ]] ra quyết định của mình trong vụ án ''Brown đối đầu với Ban Giáo dục thành phố Topeka'' mà trong vụ án này các trường học [[tách ly chủng tộc]] (tách ly nhưng được đối xử công bằng) bị tuyên án là bất hợp hiến, Eisenhower bảo các viên chức [[Washington, D.C.|Đặc khu Columbia]] biến thành phố Washington thành một kiểu mẫu cho toàn quốc noi gương bằng cách hội nhập tất cả các trẻ em da trắng và đen ở các trường công lập lại với nhau.<ref>{{harvnb|Eisenhower|1963|p=230}}</ref><ref>{{harvnb|Parmet|1972|pp=438–439}}</ref> Ông trình lên [[Quốc hội Hoa Kỳ]] Đạo luật Nhân quyền [[1957]] và Đạo luật Nhân quyền [[1960]] và ký các đạo luật này thành luật. Mặc dù cả hai đạo luật này yếu kém hơn so với luật nhân quyền sau này nhưng chúng đã tạo ra những đạo luật nhân quyền nổi bật đầu tiên kể từ khi Đạo luật Nhân quyền [[1875]] được Tổng thống [[Ulysses Simpson Grant|Ulysses S. Grant]] ký thành luật.
Sự kiện "Little Rock Nine" năm 1957 (9 học sinh ở thành phố Little Rock) xảy ra khi tiểu bang [[Arkansas]] không tuân theo lệnh tòa án liên bang hội nhập và hòa đồng lại tất cả học sinh của tất cả các chủng tộc tại các trường học. Theo lệnh hành pháp 10730, Eisenhower đặt Vệ binh Quốc gia của tiểu bang Arkansas dưới quyền kiểm soát của liên bang và đưa binh sĩ Lục quân Hoa Kỳ đến để hộ tống 9 học sinh da đen vào trường Trung học Little Rock, một trường công lập toàn da trắng. Việc hội nhập hòa đồng chủng tộc được thực hiện nhưng không phải là không có bạo động. Eisenhower và Thống đốc tiểu bang Arkansas [[Orval Faubus]] đã lâm vào những trận tranh cãi dữ dội.
 
=== Bổ nhiệm quan chức tư pháp ===
Eisenhower đã bổ nhiệm các thẩm phán [[Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ]] sau đây:
* [[Earl Warren]], 1953 (thẩm phán trưởng)