Khác biệt giữa các bản “Cao Ngọc Anh”

không có tóm lược sửa đổi
'''Cao Ngọc Anh''' (1878-1970), tên thật là '''Cao Thị Hòa''', là một nữ [[nhà văn|văn sĩ]] [[Việt Nam]] [[thế kỷ 20]].
 
== Thân thế ==
Lời văn của bà trau chuốt, cổ kính, đượm nỗi buồn nhưng cũng có khi hóm hỉnh, được nhiều danh nhân như soạn giả [[Trần Trọng Kim]] ca ngợi. Bài văn tế "Khóc mẹ" của bà thì được soạn giả [[Dương Quảng Hàm]] chọn là bài văn tế tiêu biểu trong sách ''Quốc văn diễn nghĩa''.
 
Năm [[1953]] bà vào Nam. Dù tuổi đã cao, bà cũng tiếp tục hoạt động văn chương trong hội "Quỳnh Giao" quy tụ các nữ sĩ đương thời tại [[Sài Gòn]].
 
Năm [[1961]] thời [[Đệ nhất Cộng hòa Việt Nam|Đệ nhất Cộng hòa]] Bộ Thông tin có cho [[xuất bản]] tập tác phẩm của bà với tựa ''Khuê sầu thi thảo''. Tập này năm [[1964]] lại được tái bản.
 
Trong sách ''Hương sắc quê mình'' của [[Lãng Nhân]] chép giai thoại của phụ nữ Việt Nam cổ kim thì bà là một trong số 30 nhân vật được liệt danh.
 
Bà mất ngày [[14 tháng 10]] năm [[1970]] tại Sài Gòn.
 
==Vài bài tiêu biểu==