Khác biệt giữa các bản “Thanh điệu”

không có tóm lược sửa đổi
-->
==Các ngôn ngữ có thanh điệu==
Hầu hết các ngôn ngữ ở [[châu Phi hạ Sahara|châu Phi cận Sahara]] đều có thanh điệu, ngoại trừ [[tiếng Swahili]] ở phía đông và [[tiếng Wolof]], [[tiếng Fulani]] ở phía tây. [[Nhóm ngôn ngữ ChadTchad]], [[nhóm ngôn ngữ OmotOmo]] và một số nhánh mở rộng của [[nhóm ngôn ngữ CushCushit]] thuộc [[ngữ hệ Phi-Á]] là những ngôn ngữ có thanh điệu <!-- —the Omotic languages heavily so— --> trong khi các ngôn ngữ chị em của chúng như [[nhóm ngôn ngữ Semit]], [[nhóm ngôn ngữ Berber]] và [[tiếng Ả Rập|tiếng Ai Cập]] thì không có thanh điệu.
 
Một số ngôn ngữ ở [[Đông Á]] và [[Đông Nam Á]] có thanh điệu, bao gồm tất cả [[các dạng Trung Quốc]] <!-- (trừ một số như [[tiếng Thượng Hải]] are only marginally tonal)-->, [[tiếng Việt]], [[tiếng Thái]] và [[tiếng Lào]]. Một số ngôn ngữ Đông Á như [[tiếng Miến Điện|tiếng Myanma]], [[tiếng Triều Tiên|tiếng Hàn]] và [[tiếng Nhật]] có hệ thống thanh điệu đơn giản hơn<!--, which are sometimes called '[[Register (phonology)|register]]' or '[[pitch accent]]' systems-->. Tuy nhiên, một số ngôn ngữ trong vùng này hoàn toàn không có thanh điệu như [[tiếng Mông Cổ]], [[tiếng Khmer]] và [[tiếng Mã Lai]]. Trong số [[nhóm ngôn ngữ Tây Tạng]], [[tiếng Trung Tạng]] (gồm các phương ngữ ở thủ phủ [[Lhasa]]) và [[tiếng Tạng Kham]] thì có thanh điệu, ngược lại [[tiếng Tạng Amdo]] và [[tếng Ladakh]] thì không có.