Khác biệt giữa các bản “Tỉnh của La Mã”

không có tóm lược sửa đổi
[[Tập tin:Roman Empire 69.svg|nhỏ|phải|400px|Đế chế La Mã dưới thời [[Vespasian]] (trị vì 69 SCN) với ranh giới '''các tỉnh''']]
 
Ở [[La Mã cổ đại]], '''tỉnh''' (tiếng Latin: ''provincia'', số nhiều ''provinciae'') là một đơn vị hành chính và lãnh thổ lớn nhất bên ngoài [[ItalyItalia (đế quốc La Mã)|ItalyItalia]] của đế quốc cho đến thời [[Tetrarchy]] (khoảng 296). Từ ''province'' ([[tỉnh]]) trong tiếng Anh bắt nguồn từ từ ''provincia'' của người La Mã.
 
Các tỉnh này thường được cai trị bởi những thành viên cao cấp của [[viện nguyên lão]], thường là các cựu chấp chính quan hoặc pháp quan. Có một ngoại lệ là tỉnh Ai Cập, được [[Augustus]] sáp nhập vào La Mã sau cái chết của [[Cleopatra VII|Cleopatra]]: tỉnh này do một người thuộc giai cấp kỵ sĩ La Mã cai trị, có thể là nhằm ngăn cản tham vọng của viện nguyên lão. Tuy là hy hữu nhưng ngoại lệ này cũng không đi ngược lại luật La Mã vì Ai Cập được xem là tài sản cá nhân của Augustus, tiếp nối truyền thống của các vị vua Hy Lạp trước đó.