Khác biệt giữa các bản “Ernest Mandel”

n
n
Tại Bỉ, trong nửa thập niên sau của những năm 1960, Mandel chuyên tâm xây dựng các đảng phái chủ nghĩa xã hội cánh tả nhỏ trong vùng Flandern và Wallonien mà cuối cùng từ những đảng đó phân bộ Bỉ của ''Fourth International'' được tái thành lập. Trong những năm của thập niên 1960 Mandel chú tâm vào các đề tài cải cách cấu trúc chống tư bản chủ nghĩa, việc công nhân kiểm soát sản xuất và hoạt động cho một cấu trúc liên bang cho nước Bỉ, là nước chịu nhiều ảnh hưởng của mâu thuẫn giữa hai vùng Wallonie và Flandres (Đọc [[Xung đột Wallonie-Flandres]]). Ngoài ra từ [[1954]] cho đến [[1963]] Mandel là thành viên và chuyên gia cố vấn trong Ủy ban Nghiên cứu của Liên hiệp Công đoàn Bỉ FGTB (''Fédération Général du Travail Belgique'') và là người cộng tác tin cậy của [[André Renard]], người lãnh đạo công đoàn Wallonie được lòng dân và có nhiều ảnh hưởng. Cả hai người đã đóng vai trò quan trọng trong vụ tổng đình công ở Bỉ vào cuối [[1960]] đầu [[1961]] và trong phong trào công đoàn của Bỉ trong thời gian này.
 
Năm [[1962]] Mandel tiếp tục việc học đại học đã phải bỏ dỡ năm 1941 vì chiến tranh và vì nước Bỉ bị chiếm đóng. Ông tiếp tục học ngành kinh tế tại Bruxelles và Paris và đỗ bằng ''Licencié'' tại ''École Practique des Hautes Etudes ''của trường [[Đại học [[Sorbonne]] tại Paris năm [[1967]]. Mặc dù hoạt động chính trị trong nước và quốc tế rất tích cực nhưng ông vẫn tiếp tục nghiên cứu và đạt học vị phó tiến sĩ đầu năm [[1972]] tại trường [[Đại học Tự do Berlin]] (''Freie Universität Berlin'').
 
Trong những năm của thập niên 1960 Ernst Mandel cũng bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn trên trường quốc tế ngoài môi trường chung quanh đại học và Trosky mà trong đó các sách do ông viết đã góp phần quan trọng. Qua một lượng lớn sách và bài viết được xuất bản, seminar, các chuyến đi giảng bài và tranh luận công khai ông đã có nhiều ảnh hưởng đến phong trào sinh viên đang nở rộ.
Cuối những năm 1960 và trong thập niên 1970 chính phủ một số nước phương Tây đã cấm không cho ông nhập cảnh và giảng dạy. Ngoài những nước khác ông đã không được phép vào Mỹ, Pháp, Cộng hòa Liên bang Đức, [[Thụy Sỹ]] và [[Úc]] trong nhiều năm. Tại Cộng hòa Liên bang Đức nguyên Bộ trưởng Bộ Nội vụ thời đấy [[Hans-Dietrich Genscher]] đã cấm ông không được phép nhập cảnh năm [[1972]], việc chỉ được bãi bỏ năm [[1978]]. Ông chỉ được vào các nước thuộc khối phương Đông từ năm [[1989]], ngoại trừ [[Nam Tư]], nơi ông đã tham dự nhiều hội nghị của các nhà khoa học xã hội chủ nghĩa ngay trong những năm của thập niên 1970 và 1980.
 
Đặc biệt các cuộc tranh luận nổi tiếng của ông với các lý thuyết gia của chủ nghĩa Marx đã góp phần làm cho nhiều người biết đến ông. Thí dụ như với [[Che Guevara]] và [[Charles Bettelheim]] về tổ chức của nền kinh tế xã hội chủ nghĩa; với [[Paul Sweezy]], [[Hillel Ticktin]], [[Alec Nove ]] về bản chất của sự quan liêu [[Xô viết]]. Trung tâm của các cuộc thảo luận khác là các đề tài kinh tế thị trường chống với kinh tế kế hoạch, lý thuyết của [[chủ nghĩa tư bản nhà nước]] hay tương lai của [[chủ nghĩa xã hội]] sau khi chính quyền xã hội chủ nghĩa tại các nước Đông Âu sụp đổ. Mandel cũng đã có nhiều cuộc tranh luận công khai thú vị với nhiều nhà hoạt động chính trị như [[Gregor Gysi]], [[Felipe González]] và [[Joop den Uyl]].
 
Từ cuối thập niên 1960, nhờ vào những hoạt động khoa học và chính trị trên trường quốc tế mà Ernest Mandel đã trở thành người đại diện nổi tiếng nhất của [[chủ nghĩa Trosky]]. Sách và các bài viết của ông đã được dịch ra nhiều thứ tiếng mà một phần cũng đạt đến số lượng xuất bản và độ truyền bá đáng kể.