Khác biệt giữa các bản “Tôn hoàng hậu (Minh Tuyên Tông)”

n (→‎top: clean up using AWB)
Năm Chính Thống thứ 14 ([[1449]]), Anh Tông thân chinh [[Ngõa Lạt]], Tôn Thái hậu lấy quyền Hoàng thái hậu, mệnh Thành vương [[Minh Đại Tông|Chu Kỳ Ngọc]] giám quốc. Khi đó, Anh Tông bị bắt trong [[Sự biến Thổ mộc bảo]], chấn động triều đình. Tôn Thái hậu cùng Hoàng hậu của Anh Tông là [[Tiền hoàng hậu (Minh Anh Tông)|Tiền thị]] tự thân lấy châu báu, chuộc Anh Tông<ref>《剑桥中国明代史·北京的防御和新帝的即位》 .国学导航</ref>. Ngày [[18 tháng 8]], Tôn Thái hậu mệnh Thành vương giám quốc.
 
[[Tháng 9]] năm đó, do không thể bỏ trống ngôi vị, đại thần đã vào cung khuyên Tôn Thái hậu chủ trì, lập Thành vương Chu Kỳ Ngọc được kế vị, tức [[Minh Đại Tông]]. Nhưng con trai của Anh Tông là Chu Kiến Thâm vẫn trở thành Hoàng thái tử, để đảm bảo ổn định dòng dõi. Ngày [[4 tháng 12]], Tôn Thái hậu được tôn hiệu thành '''Thượng Thánh hoàng thái hậu''' (上聖皇太后), còn mẹ của Đại Tông là Ngô thị trở thành Hoàng thái hậu mà không có tôn hiệu, để phân đích thứ. Đây là lần đầu tiên lịch sử nhà Minh tồn tại cả 2 vị Hoàng thái hậu. Khi Anh Tông trở về, bị tômtôn làm [[Thái thượng hoàng]], giam ở Nam Cung, Tôn Thái hậu nhiều lần thăm hỏi<ref>《明史·列传第一·后妃》:英宗北狩,太后命郕王监国。景帝即位,尊为上圣皇太后。时英宗在迤北,数寄御寒衣裘。及还,幽南宫,太后数入省视。</ref>. Khi này Đại Tông cảm thấy sự nguy hiểm cho Hoàng vị, phế truất Chu Kiến Thâm mà lập con mình là [[Chu Kiến Tế]] làm TháiĐông cung Hoàng thái tử thay thế.
 
Năm Cảnh Thái thứ 8 ([[1457]]), Anh Tông phục tịch, phế truất Đại Tông. Tôn Thái hậu được cải tôn hiệu thành '''Thánh Liệt Từ Thọ hoàng thái hậu''' (聖烈慈壽皇太后), từ đó thành lệ dâng [[tôn hiệu]] cho [[Hoàng thái hậu]] trong Hậu cung nhà Minh.
Người dùng vô danh