Khác biệt giữa các bản “Sakoku”

Không thay đổi kích thước ,  2 năm trước
không có tóm lược sửa đổi
n (→‎Chấm dứt bế quan tỏa cảng: replaced: 7 con → bảy con using AWB)
'''Tỏa Quốc''' ([[tiếng Nhật]]: 鎖国, ''Sakoku''; [[Từ Hán-Việt|Hán-Việt]]: Tỏa quốc, nghĩa là "khóa đất nước lại") là chính sách đối ngoại của [[Nhật Bản]] theo đó không người nước ngoài nào được vào Nhật Bản hay người Nhật được rời xứ sở; kẻ vi phạm phải chịu án [[tử hình]]. Chính sách này được [[Mạc phủ Tokugawa]] ban bố dưới thời [[Tokugawa Iemitsu]] qua một số chiếu chỉ và chính sách từ năm 1633 đến năm 1639 và vẫn còn hiệu lực cho đến năm 1853 khi [[phó Đề đốc|phó đề đốc]] [[Hải quân Hoa Kỳ]] [[Matthew C. Perry|Matthew Perry]] đến Nhật và ép triều đình Nhật phải thông thương trước áp lực quân sự. Cho đến cuộc [[Minh Trị Duy tân]] (1868), lệnh cấm dân Nhật ra nước ngoài vẫn hiệu nghiệm.
 
Thuật ngữ ''Tỏa Quốc'' có nguồn gốc từ tác phẩm ''Tỏa Quốc Luận'' ([[:ja:鎖国論|鎖国論]]) (''SakoruSakoku-ron'') của [[Shitsuki Tadao]] ([[:ja:志筑忠雄|志筑 忠雄]]) ("Chí Trúc Trung Hùng") soạn năm 1801. Shitsuki nghĩ ra từ ngữ này khi dịch tác phẩm thế kỷ 17 của nhà du hành [[người Đức]] [[Engelbert Kaempfer]] khi viết về Nhật Bản. Thuật ngữ này từ đó được dùng để chỉ chính sách ''[[hai jin|kaikin]]'' (海禁), hay "hải cấm" của triều đình Nhật Bản.
 
[[Tập tin:SakokuJunk.jpg|nhỏ|200px|Một thuyền buồm Trung Quốc ở Nhật Bản, vào đầu thời Tỏa Quốc (tranh khắc gỗ Nhật Bản 1644-1648).]]