Khác biệt giữa các bản “Hoằng Trú”

không có tóm lược sửa đổi
}}
 
'''Ái Tân Giác La· Hoằng Trú''' ([[chữ Hán]]: 愛新覺羅·弘晝; [[5 tháng 1]], năm [[1712]] - [[2 tháng 9]], năm [[1770]]) là vị [[Hoàng tử]] thứ 5 tính trong tổng số những người con trưởng thành của [[Thanh Thế Tông]] Ung Chính Hoàng đế.
 
== Tiểu sử ==
Năm Ung Chính thứ 11 ([[1733]]), ông được phong tước '''Hòa Thân vương''' (和恭亲王). Năm thứ 13 ([[1735]]), cùng Tứ A ca [[Hoằng Lịch]] và [[Ngạc Nhĩ Thái]] xử lý chuyện [[H'Mông|Miêu Cương]].
 
Không giống như 2 người anh của mình là Tam A ca [[Hoằng Thời]] và Tứ A ca [[Càn Long|Hoằng Lịch]], ông đã giả vờ điên dại và tỏ ra nữ tính để né tránh sự tranh giành ngôi báu của cha mình, yêu thích ''"Làm giả tang sự, ăn tế phẩm"'', sử gọi '''Hoang Đườngđường vươngVương gia''' (荒唐王爷). Có một ngày, ông có tranh chấp với Quân cơ đại thần, Nhất đẳng Công [[Nột Thân]] (讷亲), trước mặt bá quan văn võ triều đình ẩu đả. Càn Long Đế biết chuyện, không trách tội, cũng chả ngăn cản. Từ đó bá quan đều không ai dám chọc giận Hoằng Trú. Cũng trong những năm Càn Long, ông nhận mệnh vào triều tham dự chính sự.
 
Năm Càn Long thứ 35 ([[1770]]), ngày [[13 tháng 7]] (tức [[2 tháng 9]] dương lịch), giờ Thân, Hòa Thân vương Hoằng Trú qua đời khi 58 tuổi, được ban thuỵ là '''Cung''' (恭), hiệu đầy đủ là '''Hoà Cung Thân vương''' (和恭亲王). Con trai thứ 2 là [[Vĩnh Bích]] (永璧) kế tục tước vị.
Người dùng vô danh