Khác biệt giữa các bản “Hiến pháp Ấn Độ”

không có tóm lược sửa đổi
Hiến pháp Ấn Độ (IAST: Bhāratīya Saṃvidhāna) là luật tối cao của Ấn Độ. Tài liệu đưa ra khuôn khổ phân định ranh giới chính trị cơ bản, cấu trúc, thủ tục, quyền hạn và nhiệm vụ của các cơ quan chính phủ và đặt ra các quyền cơ bản, nguyên tắc chỉ thị và nghĩa vụ của công dân. Đó là bản hiến pháp viết dài nhất của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới. B. R. Ambedkar, chủ tịch của ủy ban soạn thảo, được coi là kiến ​​trúc sư trưởng của nó.
 
Hiến pháp Ấn Độ truyền đạt quyền tối cao hiến pháp (không phải là quyền tối cao của quốc hội, vì nó được tạo ra bởi một hội đồng hiếnlập pháphiến chứ không phải Quốc hội), và được người dân chấp nhận với tuyên bố trong phần mở đầu của nó. Quốc hội không thể ghi đè hiến pháp.
 
Nó được thông qua bởi Hội đồng lập hiến Ấn Độ vào ngày 26 tháng 11 năm 1949, và có hiệu lực vào ngày 26 tháng 1 năm 1950. Hiến pháp thay thế Đạo luật Chính phủ Ấn Độ năm 1935, trở thành làm tài liệu quản lý cơ bản của đất nước, và Dominion Ấn Độ trở thành nước cộng hòa của Ấn Độ. Để đảm bảo chủ nghĩa dân tộc lập hiến, các nhà soạn thảo của nó đã bãi bỏ các đạo luật trước đây của quốc hội Anh tại Điều 395. Ấn Độ kỷ niệm hiến pháp vào ngày 26 tháng 1 là ngày Cộng hòa.