Khác biệt giữa các bản “Thái tử”

 
=== Việt Nam ===
Thời [[nhà Đinh]], Hoàng thái tử lần đầu được lập là khi [[Đinh Tiên Hoàng]] lập con trai thứ là [[Đinh Hạng Lang]]. So với [[Trung Quốc]], vị trí của các Thái tử vẫn tối cao như vậy, đặc biệt là thời [[nhà Trần]] có quy chế nghiêm cẩn, [[Lê Phụ Trần]] từng giữ chức ''"Trữ Cung giáo thụ"'', có trách nhiệm dạy dỗ cho [[Trần Nhân Tông]] khi ông còn là Thái tử. Có thể thấy, Hoàng thái tử ở [[Việt Nam]] cũng như vậy rất được coi trọng.
 
Văn hóa đại chúng [[Việt Nam]] hiện đại có lưu truyền một thuyết gọi là ''"Tứ bất lập"'' của [[nhà Nguyễn]], bao gồm: Không lập [[Hoàng hậu]], không lập [[Tể tướng]], không lấy đỗ [[Trạng nguyên]] và không lập Thái tử. Tuy nhiên, đây là thuyết vô căn cứ vì thực tế, nhà Nguyễn có quy định rất rõ về việc lập Thái tử. Dẫn chứng rất cụ thể đó là:
* Năm [[1815]], [[Gia Long]] quyết định lập [[Minh Mạng|Nguyễn Phúc Đảm]] làm Hoàng thái tử với tư cách là con của [[Thừa Thiên Cao Hoàng hậu]].
* Năm [[1922]], Hoàng trưởng tử [[Bảo Đại|Nguyễn Phúc Vĩnh Thụy]] được [[Khải Định]] sắc lập làm Hoàng thái tử.