Mở trình đơn chính

Các thay đổi

n
Thay tập tin Tizian_082.jpg bằng tập tin Carlos_V_en_Mühlberg,_by_Titian,_from_Prado_in_Google_Earth.jpg.
Đồng thời nghệ sĩ tiếp tục loạt tác phẩm nhỏ [[Madonna (nghệ thuật)|Madonna]] của mình, mà ông đặt vào giữa những phong cảnh đẹp đẽ theo cách những bức đời thường hay mục đồng thơ mộng, bức ''Virgin with the Rabbit'' tại bảo tàng [[Louvre]] là phong cách kết thúc của những bức tranh này. Tác phẩm khác trong cùng giai đoạn, cũng tại Louvre, là ''Entombment''. Đây cũng là giai đoạn của ba bức tranh cảnh thần thoại lớn và nổi tiếng cho ''[[Cabinet (kiến trúc)|camerino]]'' của [[Alfonso d'Este]] tại [[Ferrara]], ''The Andrians'' và ''Worship of Venus'' tại [[Prado]], và ''[[Bacchus and Ariadne]]'' (1520-23) tại [[London]],<ref>Jaffé, pp. 100-111</ref> "...có lẽ là những tác phẩm nổi bật nhất của văn hoá tân ngoại giáo hay "Alexandrianism" của Thời kỳ Phục hưng, đã nhiều lần được phỏng theo nhưng không bao giờ vượt qua được thậm chí bởi cả chính [[Peter Paul Rubens|Rubens]]."<ref name="catencyclo">[http://www.newadvent.org/cathen/14742a.htm Catholic Encyclopedia]</ref> Cuối cùng đây là giai đoạn khi nhà nghệ sĩ phối hợp những nhân vật bán thân và những bức tượng bán thân của những phụ nữ trẻ, có lẽ là những [[gái điếm hạng sang]], như ''Flora'' của [[Uffizi]], hay ''The Young Woman at Her Toilet'' tại Louvre.
[[Tập tin:Tizian 082Carlos_V_en_Mühlberg,_by_Titian,_from_Prado_in_Google_Earth.jpg|nhỏ|trái|Chân dung Hoàng đế Charles V [[Trận Mühlberg|tại Mühlberg]] của Titian (1548) đã lập ra một thể loại mới, thể loại những bức chân dung cưỡi ngựa lớn. Cấu trúc dốc cả theo truyền thống [[điêu khắc cưỡi ngựa]] của La mã và trong những cách thể hiện thời trung cổ của một kỹ sị Thiên chúa giáo lý tưởng, nhưng nhân vật mệt mỏi và khuôn mặt có nét tinh nhanh lại không tuân theo những cách thể hiện đó.]]
 
Năm 1525 ông cưới một quý bà tên là Cecilia, nhờ thế hợp pháp hoá cho đứa con đầu của họ, Pomponio, và hai đứa con tiếp theo, gồm cả người con được Titian yêu quý, Orazio, người sẽ trở thành trợ lý của ông. Khoảng năm 1526 bắt đầu quen biết, và nhanh chóng trở nên thân thiết với [[Pietro Aretino]], nhân vật trơ tráo và có ảnh hưởng thường được đề cập một cách kỳ cục trong những cuốn biên niên sử thời kỳ ấy. Titian gửi một bức chân dung của mình cho Gonzaga, quận công [[Mantua]].
38.295

lần sửa đổi