Khác biệt giữa các bản “Thập tự chinh thứ nhất”

Như Thomas Asbridge đã viết, "Cũng như chúng ta có thể làm gì khác hơn là ước tính số lượng hàng ngàn người phản ứng một cách nhiệt tình với lý tưởng thập tự chinh", vì vậy với những bằng chứng còn sót lại chúng ta có thể có được một cái nhìn giới hạn về động lực và ý định của họ."<ref>{{harvnb|Asbridge|2004|p=41}}.</ref> Các học giả trước đây cho rằng quân viễn chinh được thúc đẩy bởi sự tham lam, hy vọng tìm được một cuộc sống tốt hơn, thoát ra khỏi nạn đói và chiến tranh đang xảy ra ở Pháp, nhưng ghi chú của Asbridge, "Hình ảnh này là...gây hiểu lầm sâu sắc."<ref>{{harvnb|Asbridge|2004|p=68}}.</ref> Ông lập luận rằng lòng tham không thể là một yếu tố chính vì chi phí là rất cao để đi một chuyến xa nhà, và bởi vì hầu hết tất cả quân viễn chinh cuối cùng đã trở về nhà sau khi hoàn thành cuộc hành hương của họ thay vì cố gắng tạo ra của cải cho bản thân mình trong vùng đất Thánh.<ref>{{harvnb|Asbridge|2004|p=69}}.</ref><ref>{{harvnb|Riley-Smith|1998|p=15}}.</ref> Do đó rất khó khăn hoặc không thể đánh giá các động cơ của hàng ngàn người nghèo mà không có các hồ sơ lịch sử, hay ngay cả đối với những hiệp sĩ quan trọng, có những câu chuyện thường được kể lại bởi các thầy tu hoặc giáo sĩ. Vì thế giới thế tục thời trung cổ đã ăn rất sâu vào thế giới tâm linh của giáo hội, rất có thể đạo đức cá nhân là một trong những nhân tố chính cho nhiều Thập tự quân.<ref>{{harvnb|Asbridge|2004|pp=69–71}}.</ref>
 
Mặc dù sự nhiệt tình là rất phổ biến, tuy nhiên, Urban muốn đảm bảo rằng sẽ có một đội quân các hiệp sĩ, được rút ra từ các tầng lớp quý tộc Pháp. Ngoài Adhemar và Raymond và các nhà lãnh đạo khác, ông tuyển dụng trong năm 1096 bao gồm [[Bohemond I của Antiochia]], một đồng minh ở miền nam Ý của các Giáo hoàng theo phe cải cách; Bohemond cháu trai của [[Tancred, oàng thân Galilee]]; [[Godfrey xứ Bouillon]], người đã từng là một đồng minh chống lại cải cách của Hoàng đế La Mã Thần thánh; anh trai của [[Baldwin I xứ Jerusalem]]; [[Hugh I, Bá tước Vermandois]], anh trai của [[Philippe I]] thông thái của Pháp quốc; [[Robert Curthose]], anh trai của William II của Anh quốc; và [[Stephen II, Bá tước của Blois]] cùng với [[Robert II, Bá tước của Flander]]. Các đoàn quân viễn chinh đại diện cho miền Bắc và miền Nam nước Pháp, Đức, và miền nam Ý và do đó được chia thành bốn đội quân riêng biệt mà không phải lúc nào cũng luôn luôn hợp tác, mặc dù họ đã được tổ chức lại với nhau bởi mục tiêu cuối cùng của họ.<ref>{{harvnb|Asbridge|2004|pp=55–65}}.</ref>
 
Động cơ của giới quý tộc phần nào là rõ ràng hơn của những người nông dân, sự tham lam rõ ràng không phải là một yếu tố chính. Người ta thường giả định, ví dụ như Runciman đã nói ở trên, là chỉ các thành viên trẻ tuổi của một gia đình quý tộc tham gia vào cuộc thập tự chinh, để tìm kiếm sự giàu có và các cuộc phiêu lưu ở nơi khác, bởi vì họ không có triển vọng thăng tiến ở quê nhà. Riley-Smith lại chỉ ra rằng lý do không phải luôn luôn là như vậy. Cuộc thập tự chinh này đã được lãnh đạo bởi một số các quý tộc hùng mạnh nhất của Pháp, những người bỏ lại tất cả mọi thứ phía sau, và có cả trường hợp thường thấy là toàn bộ gia đình đã tham gia vào cuộc thập tự chinh với chi phí rất lớn của riêng họ.<ref>{{harvnb|Riley-Smith|1998|p=21}}.</ref> Ví dụ, [[Robert của Normandy]] phải cho vay Lãnh đia Công tước xứ Normandy cho em trai của ông, [[William II của Anh]] và Godfrey phải bán-thế chấp tài sản của mình cho nhà thờ.<ref>{{harvnb|Asbridge|2004|p=77}}.</ref> Theo nhà viết tiểu sử của Tancred, ông lo lắng về bản chất tội lỗi của hiệp sĩ trong chiến tranh và được kích thích để tìm một lối thoát cho bạo lực ở vùng Đất thánh.<ref>{{harvnb|Asbridge|2004|p=71}}.</ref> Tancred và Bohemond, cũng như Godfrey, Baldwin, và anh trai của mình [[Eustace III, tước của Boulogne]], là những ví dụ về các gia đình quyền quý đã tham gia thập tự chinh cùng với nhau. Riley-Smith lập luận rằng sự nhiệt tình của cuộc thập tự chinh có lẽ dựa trên quan hệ gia đình, vì hầu hết các quân viễn chinh Pháp đã bỏ lại người thân ở xa. Tuy nhiên, ít trong nhất một số trường hợp, động cơ cá nhân đóng vai trò động cơ của Thập tự chinh.<ref>{{harvnb|Riley-Smith|1998|pp=93–97}}.</ref> Ví dụ, Bohemond đã được thúc đẩy bởi mong muốn chiếm được cho mình một lãnh thổ ở phía đông và trước đó đã chiến đấu chống lại Byzantine để cố gắng đạt được điều này. Cuộc Thập tự chinh cho ông một cơ hội nữa, đó chính là [[Cuộc vây hãm Antiochia]] của ông, kết quả là ông ta đã sở hữu của thành phố này và thành lập [[Lãnh địa Antiochia]].<ref name="Neveux186">{{harvnb|Neveux|2008|pp=186–188}}.</ref>
80

lần sửa đổi