Khác biệt giữa các bản “Thích phu nhân”

không có tóm lược sửa đổi
== Cuộc đời ==
=== Mẫu tử thụ sủng ===
Thích Cơ xuất thân từ [[Tần Mạt]], [[Định Đào]] (huyện [[Định Đào]], tỉnh [[Sơn Đông]]). Tương truyền Thích Cơ mỹ mạo vô song, giỏi ca vũ, chế tác ra một khúc gọi là ''"Kiều tụ chiết miêu"'' (翘袖折腰), khi Thích Cơ nhảy múa trông đầy sắc sảo, diễm lệ nhất thiên hạ, cho nên trong số các phi tần của Hán Cao Tổ thì Thích Cơ được ân sủng lớn nhất, phong làm [[Phu nhân]]. Những người thiếp của Cao Tổ như [[Bạc phu nhân|Bạc cơ]], [[Triệu cơ]] đã sinh cho Cao Tổ nhiều con trai, nhưng trong đó con trai của Thích phu nhân'''[[Lưu Như Ý''' (劉如意)]] từ nhỏ đã thông minh đĩnh ngộ, được Cao Tổ yêu hơn cả. Cao Tổ thường nói rằng Như Ý giống mình. Việc bà cùng con trai được Hán Cao Tổ yêu khiến nảy sinh lòng ghen ghét của [[Lữ hậu]], mẹ của Thái tử [[Lưu Doanh]].
 
Thái tử Lưu Doanh nhân đức nhưng thiếu hẳn sự cứng rắn và quyết đoán nên Hán Cao Tổ có ý cho Lưu Như Ý thay. Thêm sự lôi kéo của Thích phu nhân nên Cao Tổ càng có ý quyết định, dự định sẽ cùng hiệu triệu quần thần nghị luận. Lữ hậu lo lắng, bèn sai em là Lữ Trạch đến nài nỉ nhờ [[Trương Lương]] đang làm thiếu phó giúp Lưu Doanh. Nhờ Trương Lương giúp, Lưu Doanh mời được 4 hiền sĩ trong thiên hạ là [[Đông Viên công]] (東園公), [[Lộc Lý]] (甪里), [[Ỷ Lý Quý]] (綺里季) và [[Hạ Hoàng công]] (夏黃公) mà trước đó chính Cao Tổ hoàng đế không sao mời nổi. Sau khi đánh phá quân [[Anh Bố]] về, Cao Tổ hoàng đế ốm càng nặng, muốn thay Thái tử. Đến khi ăn tiệc, Thái tử Lưu Doanh rót rượu đứng chầu. Bốn người theo thái tử tuổi đều ngoài tám mươi, mày râu bạc phơ, áo mũ rất đẹp. Cao Tổ lấy làm lạ hỏi. Bốn người tiến đến thưa, kể họ tên. Cao Tổ hoàng đế kinh ngạc, hỏi ra mới biết là các hiền sĩ mà bấy lâu mình mời không được.
Năm [[195 TCN]], Hán Cao Tổ băng hà, Thái tử Lưu Doanh lên nối ngôi, tức là [[Hán Huệ Đế]]. Tuy Huệ Đế kế vị nhưng việc điều hành triều đình do Lữ thái hậu quyết định, Huệ đế thực chất không có quyền hành.
 
Lữ Thái hậu sai giam Thích phu nhân ở [[Vĩnh Hạng cung]] (永巷宮). Thích phu nhân trong cung bị giam cầm khổ sở, nên ca thán một khúc hát: ''"Nhi tử vi chư hầu vương, mẫu thân vi nô lệ, chung nhật thung mễ đáo bạc mộ, thường thường dữ tử vong vi ngũ! Mẫu tử tương ly tam thiên lý, yếu trảo thùy lai cáo tố nhĩ?" <ref>兒子為諸侯王,母親為奴隸,終日舂米到薄暮,常常與死亡為伍!母子相離三千里,要找誰來告訴你?</ref>. Thái hậu nghe đến lời bài hát, nổi cơn đại nộ và gọi Triệu vương Như Ý đến, muốn giết Như Ý. Huệ Đế thương em, biết mẹ giận, nên thân hành đón Như Ý ở Bá Thượng, rồi luôn luôn kèm lúc Như Ý đi đứng, ăn uống. Lữ thái hậu muốn giết Như Ý nhưng không có dịp nào. Sứ giả của Lữ thái hậu triệu tập, tướng quốc Chu Xương cự tuyệt không nghe lệnh. Lữ thái hậu cả giận, bèn sai người gọi Chu Xương về. Chu Xương về đến [[Trường An]], Thái hậu lại sai người mời Triệu vương lần nữa. Triệu vương đành phải ra đi.
 
Năm sau ([[194 TCN]]), [[mùa đông]], Hán Huệ đế buổi sớm ra đi săn bắn. Như Ý còn nhỏ, không thể dậy sớm. Thái hậu nghe tin Như Ý ở một mình, bèn sai người mang thuốc độc đến cho Như Ý uống. Lúc mờ sáng, Huệ Đế trở về thì Như Ý đã chết. Lữ Thái hậu giết Như Ý và giam bà vẫn chưa thoả lòng. Sau khi Như Ý chết, Lữ thái hậu mới ra tay trả thù bà. Bà sai người chặt chân tay Thích phu nhân, rồi móc [[mắt]], đốt [[tai]], cho bà uống thuốc thành [[câm]]. Sau đó Lữ hậu sai để bà ở trong nhà tiêu, gọi đó là '''Nhân trư''' (人彘).