Khác biệt giữa các bản “Tôn hoàng hậu (Minh Tuyên Tông)”

n
replaced: cả 2 → cả hai using AWB
n (replaced: cả 2 → cả hai using AWB)
Bấy giờ, Hồ Hoàng hậu bấy giờ chỉ sinh toàn [[Công chúa]], khiến Tuyên Tông lạnh nhạt, và cuối cùng Tuyên Tông ép buộc Hồ Hoàng hậu phải nhường vị cho Tôn Quý phi. Bấy giờ, Tuyên Tông triệu quần thần nghị sự, nói: ''"Trẫm đã 30 tuổi mà chưa có đích, may có Tôn Quý phi sinh hạ Hoàng trưởng tử Chu Kỳ Trấn, mẫu từ tử quý, lại phần an ủi. Nhưng Hoàng hậu sẽ phải xử trí thế nào?"''. Thế là, Tuyên Tông liệt kê ra nhiều điểm xấu của Hồ hoàng hậu. Tôn Quý phi nghe thế cả mừng, nhưng vẫn làm bộ từ chối nói:''"Hậu lành bệnh thì tất sẽ sinh ra Hoàng đích tử. Con của tiện thiếp nào có thể sánh với Đích tử?"''<ref>《明史·列传第一·后妃》:妃亦无子,阴取宫人子为己子,即英宗也,由是眷宠益重。胡后上表逊位,请早定国本。妃伪辞曰:“后病痊自有子,吾子敢先后子耶?”</ref>. Sử gia [[Thái Đông Phiên]] nhận định:''"Tôn Quý phi thân thể quyến rũ, tính tình giảo hoạt...Mọi cách lấy lòng thượng ý, Tuyên Tông hoàng đế cứ thế bị thị đùa bỡn trong tay"''<ref>蔡东藩:孙贵妃体态妖娆,性情狡黠,少成若天性。百般取悦上意,几把这位宣宗皇帝,玩弄在股掌中。</ref>.
 
Năm Tuyên Đức thứ 3 ([[1428]]), [[mùa xuân]], Tuyên Tông hoàng đế phế Hồ Hoàng hậu. Ngày [[1 tháng 3]] năm đó, Tuyên Tông lập Tôn Quý phi kế vị làm [[Hoàng hậu]]. Hoàng tử Chu Kỳ Trấn được lập làm [[Hoàng thái tử]].
 
Thấy Hồ Thiện Tường bị phế đáng thương, lại tính Hồ thị khiêm nhường hiền huệ, mẹ của Tuyên Tông là Trương Thái hậu thường xuyên triệu Hồ thị vào [[Thanh Ninh cung]] hầu hạ. Khi đãi yến tiệc, Hồ thị cũng được ban quyền xếp cao hôn Tôn hoàng hậu, do vậy Tôn hoàng hậu luôn cảm thấy bị bẽ mặt<ref>《明史·列传第一·后妃》:三年三月,胡后废,遂册为皇后。英宗立,尊为皇太后。</ref>.
Năm Chính Thống thứ 14 ([[1449]]), Anh Tông thân chinh [[Ngõa Lạt]], Tôn Thái hậu lấy quyền Hoàng thái hậu, mệnh Thành vương [[Minh Đại Tông|Chu Kỳ Ngọc]] giám quốc. Khi đó, Anh Tông bị bắt trong [[Sự biến Thổ mộc bảo]], chấn động triều đình. Tôn Thái hậu cùng Hoàng hậu của Anh Tông là [[Tiền hoàng hậu (Minh Anh Tông)|Tiền thị]] tự thân lấy châu báu, chuộc Anh Tông<ref>《剑桥中国明代史·北京的防御和新帝的即位》 .国学导航</ref>. Ngày [[18 tháng 8]], Tôn Thái hậu mệnh Thành vương giám quốc.
 
[[Tháng 9]] năm đó, do không thể bỏ trống ngôi vị, đại thần đã vào cung khuyên Tôn Thái hậu chủ trì, lập Thành vương Chu Kỳ Ngọc được kế vị, tức [[Minh Đại Tông]]. Nhưng con trai của Anh Tông là Chu Kiến Thâm vẫn trở thành Hoàng thái tử, để đảm bảo ổn định dòng dõi. Ngày [[4 tháng 12]], Tôn Thái hậu được tôn hiệu thành '''Thượng Thánh hoàng thái hậu''' (上聖皇太后), còn mẹ của Đại Tông là Ngô thị trở thành Hoàng thái hậu mà không có tôn hiệu, để phân đích thứ. Đây là lần đầu tiên lịch sử nhà Minh tồn tại cả 2hai vị Hoàng thái hậu. Khi Anh Tông trở về, bị tôn làm [[Thái thượng hoàng]], giam ở Nam Cung, Tôn Thái hậu nhiều lần thăm hỏi<ref>《明史·列传第一·后妃》:英宗北狩,太后命郕王监国。景帝即位,尊为上圣皇太后。时英宗在迤北,数寄御寒衣裘。及还,幽南宫,太后数入省视。</ref>. Khi này Đại Tông cảm thấy sự nguy hiểm cho Hoàng vị, phế truất Chu Kiến Thâm mà lập con mình là [[Chu Kiến Tế]] làm Đông cung Hoàng thái tử thay thế.
 
Năm Cảnh Thái thứ 8 ([[1457]]), Anh Tông phục tịch, phế truất Đại Tông. Tôn Thái hậu được cải tôn hiệu thành '''Thánh Liệt Từ Thọ hoàng thái hậu''' (聖烈慈壽皇太后), từ đó thành lệ dâng [[tôn hiệu]] cho [[Hoàng thái hậu]] trong Hậu cung nhà Minh.