Khác biệt giữa các bản “Kinh Xuân Thu”

→‎Truyện Xuân Thu: lời bình --> truyện
(lời bình --> truyện)
Thẻ: Sửa đổi di động Sửa đổi từ trang di động
(→‎Truyện Xuân Thu: lời bình --> truyện)
Thẻ: Sửa đổi di động Sửa đổi từ trang di động
Cũng theo Mạnh Tử, nguyên nhân Khổng Tử viết kinh Xuân Thu là: "''Đời suy đạo yếu, tà thuyết và những việc làm tàn bạo lại dấy lên: có kẻ làm bề tôi mà lại giết vua, có kẻ làm con mà lại giết cha. Khổng Tử sợ, nên làm ra kinh Xuân Thu. Kinh Xuân Thu chép chuyện của thiên tử. Cho nên Khổng Tử nói: Kẻ biết ta chỉ là bởi kinh Xuân Thu! Kẻ bắt tội ta chỉ là bởi kinh Xuân Thu!''"<ref>[[s:zh:孟子/滕文公下|Mạnh Tử, Đằng Văn công hạ]]: 世衰道微,邪說暴行有作。臣弒其君者有之,子弒其父者有之。孔子懼,作《春秋》。《春秋》,天子之事也。是故孔子曰:『知我者,其惟《春秋》乎!罪我者,其惟《春秋》乎!』</ref>. Theo Trần Trọng Kim thì Khổng Tử biết rằng trong nước không thể không có vua, nhưng lại sợ những người làm vua lạm dụng quyền lực của mình để làm những điều tàn bạo, cho nên Khổng Tử mới đem cái nghĩa lấy cái "''nguyên''" (元) của dương khí mà thống trị việc trời, lấy trời mà thống trị vua chúa và bày tỏ nghĩa ấy trong sách ''Xuân Thu'' để hạn chế quyền lực của vua<ref>Trần Trọng Kim, ''Nho giáo'', Nhà xuất bản Văn học, 2003, trang 159-160</ref>. Nhưng vì vua chúa ít người hiểu được lẽ thâm viễn siêu việt ấy, cho nên Khổng Tử mới lấy những tai dị như [[nhật thực]], [[nguyệt thực]], [[sao chổi]], [[động đất]] để cảnh tỉnh bậc làm vua, muốn bậc làm vua phải lấy những điềm lạ ấy mà kính sợ, tự mình tu tỉnh lại và làm những điều nhân nghĩa<ref>Trần Trọng Kim, ''Nho giáo'', Nhà xuất bản Văn học, 2003, trang 160</ref>.
 
==Truyện Xuân Thu==
==Những lời bình (truyện)==
Bởi vì văn bản của cuốn sách này ngắn gọn và nội dung hạn chế, một số lời bình (truyện) đã được thêm vào để giải thích và mở rộng nghĩa của nó. Cuốn [[Hán thư|Hán Thư]] quyển 30 liệt kê năm lời bìnhtruyện:
 
* ''Trâu Thị Truyện'' (鄒氏傳)
Truyện của Trâu thị và Giáp thị hiện không còn. Truyện của Công Dương thị và Cốc Lương thị được biên soạn vào [[thế kỷ thứ 2 TCN]], dù những học giả hiện nay đã đưa ra giả thuyết rằng chúng có thể được thêm vào sớm trước các truyền thống diễn giải bằng văn bản và bằng miệng từ thời [[Chiến Quốc]]. Chúng dựa theo những văn bản Xuân Thu khác nhau và được sắp xếp theo kiểu các câu hỏi và trả lời.
 
[[Tả truyện|Tả thị truyện]], được sáng tác đầu [[thế kỷ thứ 4 TCN]], là một văn bản toàn sử về giai đoạn từ năm [[722 TCN]] đến năm [[463 TCN]]. Các học giả hiện nay không đồng ý về việc liệu nó có thực sự là một lời bìnhtruyện của cuốnkinh ''Xuân Thu'' hay không hay nó là một tác phẩm độc lập. Trong bất kỳ trường hợp nào, các học giả đã đồng thuận rằng nó là cuốn hữu ích nhất trong số ba 'lời bìnhtruyện' còn lại cả về mặt nguồn thông tin lịch sử của giai đoạn và về mặt giải thích và chú giải cuốnkinh ''Xuân Thu''.
 
==Tham khảo==