Khác biệt giữa các bản “Hải Ninh (tỉnh)”

không có tóm lược sửa đổi
{{bài cùng tên|Hải Ninh (định hướng)}}
'''Hải Ninh''' từng là một [[tỉnh]] cũ ở [[vùng Đông Bắc (Việt Nam)|vùng Đông Bắc Việt Nam]]. Tỉnh Hải Ninh được thành lập theo Nghị định của [[Toàn quyền Đông Dương]] ngày [[10 tháng 12]] năm [[1906]] do tách toàn bộ phủ Hải Ninh (gồm ba châu [[Hải Hà, Quảng Ninh|Hà Cối]], [[Móng Cái]], [[Tiên Yên]]) của tỉnh [[Quảng Yên (tỉnh)|Quảng Yên]] ra khỏi tỉnh này. Tỉnh lị: [[Móng Cái]].
 
Phía Bắc giáp [[Trung Quốc]], phía Nam giáp khu [[Hồng Quảng]], phía Đông giáp [[vịnh Bắc Bộ]], phía Tây giáp 2 tỉnh [[Lạng Sơn]] và [[Bắc Giang]].
Ngày [[7 tháng 6]] năm 1949, huyện Lộc Bình của tỉnh Hải Ninh nhập vào tỉnh Lạng Sơn.
 
Trong [[chiến tranh Đông Dương|kháng chiến chống Pháp]], Hải Ninh thuộc Liên khu Việt Bắc, thị xã Móng Cái bị giải thể. Năm 1950 tỉnh Hải Ninh có 7 huyện: Móng Cáy (tức [[Móng Cái]]), [[Hải Hà, Quảng Ninh|Hà Cối]], [[Đầm Hà]], [[Tiên Yên]], [[Bình Liêu]], [[Đình Lập]] (nay thuộc Lạng Sơn), [[Hải Chi]]. Thị xã Móng Cái được tái lập ngày [[1 tháng 2]] năm 1955 và trở thành tỉnh lị.
 
Ngày [[27 tháng 6]] năm 1951, nhập 2 huyện Hải Chi và Đình Lập thành 1 huyện mới lấy tên là Đình Lập.