Khác biệt giữa các bản “Nguyễn Tôn Hoàn”

Tuy nhiên, [[Quốc gia Việt Nam]] chỉ là hữu danh vô thực khi toàn bộ các quyền quân sự, ngoại giao và tài chính đều do người Pháp nắm giữ. Khi đạt được mục đích có được danh nghĩa đã trao trả độc lập cho người Việt, chính quyền Pháp tìm cách gạt những chính khách từng có quá khứ chống Pháp để thay vào bởi những người dễ bảo hơn. Điều này dẫn đến sự tan rã hoàn toàn của [[Mặt trận Quốc gia Thống nhất]].<ref name=m440/> Cũng như hầu hết các chính khách Đại Việt khác, ông rút khỏi chính phủ để phản đối chính sách độc lập giả hiệu của người Pháp.<ref name=obit/>
 
===Lưu vong lần thứ nhất===
Khi người Pháp bắt đầu tỏ ra yếu thế trên các chiến trường trước sự gia tăng mạnh mẽ của [[Việt Minh]], hè năm [[1953]], với sự hậu thuẫn của người Mỹ, [[Ngô Đình Nhu]] đã tổ chức một Đại hội Đoàn kết, nhằm tập hợp các chính đảng [[chống Cộng]], trong đó có cả Đại Việt, nhằm tạo thanh thế cho [[Ngô Đình Diệm]] và công kích Bảo Đại.<ref>Miller, pp. 452&ndash;453.</ref> Dưới áp lực của người Mỹ và sự vận động của các chính đảng trong nước, đầu năm [[1954]], Ngô Đình Diệm được Bảo Đại cử làm [[Thủ tướng]].