Khác biệt giữa các bản “Tố Hữu”

 
==Nhận định==
Tố Hữu được tôn vinh là ''“nhà thơ của cách mạng”, “nhà thơ của nhân dân”, “ngọn cờ chiến đấu của thơ ca cách mạng Việt Nam”, “người có công đầu xây dựng nền thơ ca cách mạng Việt Nam”,”một cuộc đời trọn vẹn với Cách mạng - Nghệ thuật - Tình yêu”, “một viên ngọc trong nền văn hóa Việt Nam”, “nhà thơ của chủ nghĩa nhân văn cách mạng”''<ref name=nhandan />
 
[[Nguyễn Huy Tưởng]] đã dành cho Tố Hữu những dòng bày tỏ sự yêu quý, kính trọng, như: ''“Tố Hữu vững chắc quá, được toàn thể anh em văn nghệ sĩ kính phục”'' (trích nhật ký ngày 28 tháng 9 năm 1949); ''“Nghĩ đến Tố Hữu, rực rỡ như vàng, như ánh sáng”'' (trích nhật ký tháng 12-1949); ''“Hôm nay lại tranh thủ ý kiến Tố Hữu. ý kiến hay...”'' (trích nhật ký ngày 28 tháng 4 năm 1959); ''“Lên chơi Tố Hữu. Thoải mái. Nói chuyện sắp đi Vĩnh Linh. Tố Hữu tán thành. Cần phải đi cho biết rộng”'' (trích nhật ký ngày 8 tháng 8 năm 1959); ''“Lên gặp Tố Hữu. Nhắc chuyện 1956, một dự định kịch và tiểu thuyết của ta cái hồi ấy... Tố Hữu đã góp cho nhiều ý kiến về vấn đề này”''. Qua buổi gặp đó, Nguyễn Huy Tưởng thấy “yêu Đảng, yêu cách mạng” (trích nhật ký ngày 11 tháng 10 năm 1959)
 
Nhà văn hóa [[Đặng Thai Mai]] nhận xét: ''“Trong thơ Tố Hữu, nét nổi bật đáng quý là sự nhất trí. Nhất trí giữa đời sống và nghệ thuật. Nhất trí giữa tình cảm, tư tưởng và hành động. Nhất trí giữa con người với thời đại, với tập thể... “Có gì đẹp trên đời hơn thế/ Người yêu người sống để yêu nhau”''<ref name=nhandan>http://www.nhandan.com.vn/hangthang/van-hoa/tho/item/27826102-to-huu-%E2%80%9Cong-hoang%E2%80%9D-cua-tho-tinh-yeu-lang-man-cach-mang.html</ref>
 
* {{cquote|''"Tôi chỉ biết ông là nhà thơ có nhiều bạn đọc nhất trong thời đại của ông. Tôi chỉ biết rằng ông đã sinh ra đúng thời. Giọng nói của ông là giọng nói của thời đại ấy. Có hai người làm thơ sinh đúng thời nhất: Tố Hữu và Trần Đăng Khoa. Tôi không hiểu nếu những năm tháng này, Tố Hữu đang 20 tuổi trai trẻ và Trần Đăng Khoa đang 8 tuổi ấu thơ thì giọng nói của họ sẽ vang lên như thế nào. Họ có tài và họ sẽ làm thơ. Nhưng họ sẽ viết những câu thơ ra sao? Tôi luôn luôn nghĩ Tố Hữu là người nghệ sĩ nhân dân. Thơ ông là bài ca vui bất tận. Khi thơ ông bước vào cái tuổi sung sức nhất lại chính là lúc dân tộc Việt Nam sau bao năm làm thân phận nô lệ đã thành người tự do. Ai sống trong thời đại ấy cũng sẽ quên đi những nỗi buồn cá nhân để cất cao tiếng hát của mình trong bài ca độc lập của dân tộc."''|40px||Tố Hữu và ngọn đèn đã tắt- Nguyễn Quang Thiều}}