Khác biệt giữa các bản “Trận Austerlitz”

n
== Chiến dịch của Napoléon ==
[[Image:napoleon ulm.jpg|300px|thumb|right|Napoléon tiếp nhận các tù binh ở Ulm]]
Tháng 8 năm 1805, Napoléon Bonaparte, đã lên ngôi Hoàng đế Pháp vào tháng 12 năm trước, đưa quân từ [[Eo biển Anh]] đến [[sông Rhine]] để đối phó với liên minh Nga-Áo. Vào ngày [[25 tháng 9]], sau một cuộc hành quân bí mật và đầy háo hức, 200.000 quân Pháp<ref>Richard Brooks (editor), Atlas of World Military History. p. 108</ref> vượt sông Rhine trên một vùng rộng 260 km (160 dặm).<ref name="Andrew">Andrew Uffindell, Great Generals of the Napoleonic Wars. p. 15</ref> Tướng Mack của Áo lúc này đang đóng tại [[Ulm]], thuộc Schwaben (nay là miền Nam nước Đức). Napoléon cho quân tiến về phía bắc, bọc hậu quân Áo và bắt giữ tướng Mack với cùng 23.000 nghìn quân Áo vào ngày [[20 tháng 10]] năm ấy, nâng tổng số tù binh Áo trong chiến dịch của ông lên tới 60.0006 vạn binh sĩ.<ref name="Andrew"/> Mặc dù vinh quang từ chiến thắng này đã bị mờ nhạt đi đôi chút bởi thất bại bi đát của hải quân Pháp-Tây Ban Nha trong trận [[Trận Trafalgar|thủy chiến Trafalgar]], sự thành công của Pháp trên đất liền vẫn được tiếp nối khi kinh đô [[Viên]] thất thủ vào tháng 11. Người Pháp có thêm 100.00010 vạn súng, 500 đại bác, và những cây cầu bắc qua [[sông Danube]] còn nguyên vẹn.<ref>David G. Chandler, The Campaigns of Napoleon. p. 407</ref> Chiến thắng lớn của quân Pháp trên bộ đã khiến cho Quốc vương [[Friedrich Wilhelm III của Phổ|Friedrich Wilhelm III]] nước Phổ không thể làm đúng theo lời hứa của ông hồi đầu tháng 11, là phái 14 vạn quân đến hợp nhất với quân Áo và quân Nga trong vòng bốn tuần để chống nhau với quân Pháp. <ref name="tucker285"/>
 
Trong cùng lúc đó, sự chậm trễ của quân Nga đã khiến họ không thể kịp cứu viện số quân Áo còn lại, vì vậy nên quân Nga rút về phía đông bắc để chờ thêm viện binh và kết hợp với các đơn vị quân Áo còn chưa bị tiêu diệt. Lúc này, đại tướng Nga [[Mikhail Illarionovich Kutuzov]] được Hoàng đế Nga chỉ định làm Tổng chỉ huy liên quân Nga-Áo. Ngày 9 tháng 9 ông lập tức có mặt ở nơi đóng quân để nắm tình hình. Kutuzov đã liên lạc với Hoàng đế Áo [[Franz II của đế quốc La Mã Thần thánh|Franz I]] và các triều thần nhằm giải quyết các bất đồng trong việc chia sẻ gánh nặng chiến tranh: ông đã phê phán việc người Áo cố dồn mọi trách nhiệm chiến tranh cho quân Nga đồng thời thúc giục người Áo cung ứng gấp quân nhu, quân giới và đạn dược. Một bất đồng khác là phần kế hoạch tác chiến. Kutuzov cho rằng "kế hoạch của người Áo rất giáo điều", không tính đến các hoạt động khác của quân Pháp. Ông đưa ra kế hoạch của mình với tư tưởng chính là tấn công, không phòng thủ. Ông cũng chống lại việc thôn tính các vùng đất mà Napoléon chiếm được vì làm như thế sẽ đánh mất lòng tin của người dân… tuy nhiên tất cả những đề xuất của Kutuzov đều bị bác bỏ.<ref name="lvq10"/>
 
Về phía mình, sau thắng lợi ở Ulm quân Pháp nhanh chóng truy kích tàn quân Áo nhưng rồi Napoléon phát hiện ra rằng mình đang đứng ở vị trí không thuận lợi: [[nước Phổ]] nằm gần đó hiện giờ vẫn chưa can thiệp nhưng có thể cũng sẽ tấn công quân Pháp, do Phổ đang dần dần trở nên bất bình trước sự bá quyền của Pháp.<ref name="tucker285"/> Vả lại, quân Nga và quân Áo giờ đây đã hợp nhất. Một khó khăn nữa là đường dây liên lạc của Pháp giờ đã quá xa và cần nhiều nhiều pháo đài vững chắc để duy trì. Napoléon hiểu rằng ở tình huống này thì chỉ có một cách duy nhất để không lãng phí chiến thắng ở Ulm: đó là buộc quân đồng minh phải giao chiến, và đánh bại họ.<ref>Chandler p. 409</ref> Kutuzov cũng nhận ra điều đó, vì vậy ông bác bỏ thẳng thừng kế hoạch bảo vệ Viên bằng mọi giá, thay vào đó ông chủ trương rút lui để dụ quân Pháp vào sâu hơn nữa và sau đó sẽ đánh tan kẻ địch trong hậu phương - nơi người liên quân Nga-Áo có lợi thế về tiếp tế, hậu cần còn quân Pháp thì không. Nói là làm, Kutuzov xuống lệnh cho P. I. Bagration chỉ huy 600 quân kìm chân người Pháp tại Viên và chỉ thị cho quân đội chấp nhận đề nghị đình chiến của tướng Pháp Murat nhằm kéo dài thời gian. Trong thời gian quý báu đó, liên quân Nga-Áo rút sâu vào Olmutz và nếu theo đúng kế hoạch của Kutuzov, điểm dừng chân kế tiếp sẽ là Carpath và "tại xứ [[Galicia]], tôi sẽ chôn xương giặc Pháp."<ref name="lvq10">Lê Vinh Quốc, Nguyễn Thị Thư, Lê Phụng Hoàng, trang 154-160</ref>