Khác biệt giữa các bản “Bản danh sách của Schindler”

n
→‎Cốt truyện: replaced: → using AWB
n (→‎Cốt truyện: replaced: → using AWB)
Schindler cũng không quên để dành một chỗ trống ở cuối danh sách để bổ sung một người cuối cùng. Ông đến gặp Goeth và đề nghị hắn cho điền tên Helen Hirsch vào đó. Amon Goeth ngay lập tức từ chối (ngay cả khi Schindler đề nghị với giá cao gấp nhiều lần người khác), và nói hắn sẽ mang Helen theo và sống đến già. Nhưng Goeth thừa biết hắn không thể làm điều đó. Cuối cùng Goeth đồng ý nhận tiền và để Helen ra đi.
 
Phần lớn những người trong danh sách được chuyển đến [[Svitavy|Zwittau-Brinnlitz]] như dự định, một chuyến tàu hỏa chở phụ nữ và trẻ em vô tình bị chuyển hướng thẳng tới Auschwitz. Schindler đã phải đến tận nơi hối lộ sĩ quan chỉ huy ở Auschwitz một túi kim cương để hắn thả người của ông. Tại nhà máy mới, Schindler cấm binh lính SS vào khu sản xuất, cấm hoàn toàn chuyện giết chóc và đánh đập, khuyến khích người Do Thái làm lễ [[Shabbat]]. Để đảm bảo cuộc sống cho các công nhân của mình, dù công ty trên danh nghĩa sản xuất vỏ đạn và hầu hết không đạt tiêu chuẩn, ông dùng tài sản để hối lộ cho các sĩ quan Đức Quốc xã và mua vỏ đạn từ các công ty khác; bản thân công ty ông không sản xuất một thứ vũ khí nào dùng được trong suốt bảy tháng hoạt động. Nhà máy của Schindler dần cạn kiệt gia sản vào năm 1945, cũng đúng lúc này quân Đức tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, kết thúc chiến tranh ở châu Âu.
 
Ngay trong đêm đó, Schindler tập hợp công nhân để từ biệt. Ông tự nhận mình bây giờ đã là tội phạm, vì là Đảng viên của Đức Quốc xã, nhà sản xuất vũ khí, kẻ lợi dụng sức lao động của tù nhân, và buộc phải chạy trốn để tránh bị [[Hồng Quân]] bắt giữ. Các binh lính SS trong nhà máy, nhận được lệnh giết hết người Do Thái ở đó trước khi đi, nhưng Schindler thuyết phục chúng đừng làm vậy để chúng có thể "trở về gia đình với tư cách những người đàn ông, chứ không phải những kẻ giết người". Ông nói lời tạm biệt với các công nhân của mình và chuẩn bị đi về phía Tây, hi vọng được đầu hàng người Mỹ. Các công nhân đưa cho Schindler một tờ giấy xác nhận có chữ ký của tất cả họ, công nhận rằng ông là người đã cứu sống những người Do Thái, cùng với một chiếc nhẫn khắc câu nói của người [[Talmud]]: "Whoever saves one life saves the world entire". (''Ai đã cứu sống một người thì người đó cũng đã cứu cả thế giới này''). Schindler cảm động trước tấm lòng của họ nhưng cũng vô cùng xấu hổ, vì ông cho rằng đáng lẽ mình có thể làm được nhiều hơn thế. Khi những người ''[[Schindlerjuden]]'' (người Do Thái của Schindler) tỉnh dậy vào sáng hôm sau, một người lính Xô Viết xuất hiện thông báo rằng họ đã được phóng thích. Những người Do Thái rời nhà máy và tiến đến một thị trấn gần đó.