Khác biệt giữa các bản “Trường phái trừu tượng”

n
replaced: → (5) using AWB
(clean up)
n (replaced: → (5) using AWB)
Những dấu hiệu đầu tiên của một trường phái nghệ thuật mới được họa sĩ [[James McNeill Whistler]] khơi mào. Trong bức tranh ''Dạ khúc Đen và Vàng: Tên lửa rơi'' (1872) của ông, cảm giác thị giác được nhấn mạnh hơn là mô tả sự vật.
 
Các họa sĩ của [[Chủ nghĩa biểu hiện|trường phái Biểu hiện]] đã khám phá ra việc sử dụng những nét sơn dày, vẽ méo mó và phóng đại, cùng với các màu sắc mãnh liệt. Những họa sĩ trường phái này đã vẽ nên những bức tranh giàu xúc cảm. Những bức tranh có thể coi là phản ứng và nhận thức về những sự kiện đương thời; cũng như là lời hồi đáp với [[Trường phái ấn tượng|trường phái Ấn tượng]] và các trường phái khác cổ điển hơn của hội họa vào cuối thế kỷ 19. Những họa sĩ [[Chủ nghĩa biểu hiện|Biểu hiện]] đã làm thay đổi mạnh mẽ từ nhấn mạnh chủ đề sang nhấn mạnh miêu tả các trạng thái tâm lý hiện hữu. Mặc dù các nghệ sĩ như [[Edvard Munch]] và [[James Ensor]] chịu ảnh hưởng lớn từ tác phẩm của [[Hậu ấn tượng|trường phái Hậu Ấn tượng]], họ đã đóng góp lớn cho sự xuất hiện của trường phái trừu tượng vào thế kỷ 20. [[Paul Cézanne]] ban đầu như một người theo [[Trường phái ấn tượng|chủ nghĩa Ấn tượng]], nhưng mục đích của ông - xây dựng hiện thực hợp lý từ góc nhìn nhất định<ref>Herbert Read, ''Lược sử nghệ thuật hiện đại'', Thames and Hudson</ref>, với màu sắc chuyển vần ở trên mặt phẳng - trở thành nền tảng của một
 
loại hình hội họa mới, sau đó được phát triển thành [[Lập thể|chủ nghĩa Lập thể]] của [[Georges Braque]] và [[Pablo Picasso]].
{{main article|Lập thể|Trường phái Dã thú||}}
 
Trường phái [[Hậu ấn tượng|Hậu Ấn tượng]] với các họa sĩ như [[Paul Gauguin]], [[Georges Seurat]], [[Vincent van Gogh]] và [[Paul Cézanne]] đã có một tác động rất lớn đối với mỹ thuật thế kỷ 20 và dẫn tới sự ra đời của trường phái trừu tượng của thế kỷ 20. Các tác phẩm để lại của các họa sĩ như [[Vincent van Gogh|Van Gogh]], [[Paul Cézanne|Cézanne]], [[Paul Gauguin|Gauguin]], và [[Georges Seurat|Seurat]] là tối quan trọng cho sự phát triển của mỹ thuật hiện đại. Vào đầu thế kỷ 20, [[Henri Matisse]] và một số nghệ sĩ trẻ [[tiền-Lập thể]] khác có thể kể đến như [[Georges Braque]], [[André Derain]], [[Raoul Dufy]] và [[Maurice de Vlaminck]] đã cách mạng giới nghệ thuật ở Paris với các bức vẽ "hoang dã", đa màu sắc, hàm xúc mà các nhà phê bình gọi là [[Trường phái dã thú|trường phái Dã thú]]. Với các màu sắc mạnh mẽ, những nét vẽ tự do và giàu tính tưởng tượng, [[Henri Matisse]] đã tiến rất gần với sự trừu tượng thuần túy qua các bức tranh ''Cửa sổ Pháp tại Collioure'' (1914), ''Góc nhìn từ Nhà thờ Đức bà'' (1914) và ''Bức rèm Vàng'' năm 1915. Ngôn ngữ ''thô'' của màu sắc như được phát triển bởi trường phải dã thú cũng trực tiếp ảnh hưởng một người tiên phong khác của trường phái trừu tượng, [[Wassily Kandinsky]] (xem tranh).
[[Tập tin:'Windows Open Simultaneously (First Part, Third Motif)' by Robert Delaunay.JPG|nhỏ|''Cửa số mở đồng loạt'', (phần đầu, motif thứ 3), vẽ bởi Robert Delaunay, sơn dầu trên voan. |278x278px]]
[[Tập tin:1913 Popova Das Modell anagoria.JPG|trái|nhỏ|[[Lyubov Popova]], ''Người mẫu'', 1913. Một bức tranh theo [[Trường phái lập thể|trường phái Lập thể]] |307x307px]]
 
== Trường Mỹ thuật Bauhaus ==
[[Bauhaus|Trường Mỹ thuật Bauhaus]] được thành lập bởi Walter Gropius vào năm 1919 tại [[Weimar]], [[Đức]].<ref>Walter Gropius, ''Bauhaus 1919–1928.'' Herbert Bayer, Ấn phẩm Bảo tàng Mỹ thuật hiện đại. Charles T Banford, Boston, 1959</ref> Triết lý của chương trình giảng dạy là nhất thống tất cả các [[nghệ thuật thị giác]] và [[Tạo hình|nghệ thuật tạo hình]] từ [[kiến trúc]] và [[hội họa]]. Triết lý này đã phát triển từ những ý tưởng của [[trào lưu Nghệ thuật Thủ công]] ở Anh và ''[[Deutscher Werkbund]]''. Một số giáo viên có thể kể đến như [[Paul Klee]], [[Wassily Kandinsky]], [[Johannes Itten]], [[Josef Albers]], [[Anni Albers]] và [[László Moholy-Nagy]]. Năm 1925 trường được di dời đến [[Dessau]]. Đến năm 1932, khi [[Đức Quốc xã|đảng Quốc xã]] nắm quyền kiểm soát, Bauhaus bị buộc phải đóng cửa. Năm 1937, cuộc triển lãm mỹ thuật ''"thoái hóa"'' (cụm từ [[Đức Quốc xã|đảng Quốc xã]] dành cho [[mỹ thuật hiện đại]]), 'Entartete Kunst' đã trưng bày tất cả các loại hình [[mỹ thuật tiên phong]] bị [[Đức Quốc xã|đảng Quốc xã]] cấm đoán. Tuy nhiên, dưới áp lực của [[Đức Quốc xã]], giới họa sĩ, không chỉ riêng ở [[Bauhaus]] mà cả Châu Âu nói chung, phải di tản đi khắp nơi, như đến [[Paris]], [[Luân Đôn|London]] và [[Hoa Kỳ|Mỹ]]. [[Paul Klee]] đến Thụy Sĩ nhưng nhiều họa sĩ ở [[Bauhaus]] thì tới [[Hoa Kỳ|Mỹ]].
 
== Trường phái trừu tượng ở London và Paris ==
[[Tập tin:Taeuber-Arp-quatre-espaces-a-cercles-rouges-roulants-1932-gouache-papier.svg|nhỏ|229x229px|''Bốn khoảng trống với vòng tròn lăn'', tranh của Taeuber Arp, 1932, màu bột trên giấy]]
Trong những năm 1930, Paris trở thành ngôi nhà của các họa sĩ đến từ [[Nga]], [[Đức]], [[Hà Lan]] và các nước [[châu Âu]] khác đang chịu áp lực từ sự trỗi dậy của các [[Chủ nghĩa toàn trị|nhà nước chuyên chế]]. [[Sophie Tauber]] và [[Jean Arp]] hợp tác trong sáng tác về hội họa và điêu khắc với các khuôn mẫu hữu cơ/hình học. [[Katarzyna Kobro]] của Ba Lan lại áp dụng những ý tưởng trên nền tảng toán học để điêu khắc. Rất nhiều loại hình trừu tượng lúc này khiến các nghệ sĩ cố gắng phân tích rất nhiều các khái niệm và thẩm mỹ. Một triển lãm của 46 thành viên trong nhóm [[Cercle et Carré|''Cercle et Carré'']] được tổ chức bởi [[Joaquin Torres-Garcia]] <ref>Seuphor, Michel (1972). ''Trừu tượng hình học 1926-1949''. Dallas Museum of Fine Arts.</ref> với sự trợ giúp của [[Michel Seuphor]] <ref>Michel Seuphor, ''Tranh trừu tượng''</ref> đã trưng bày các tác phẩm của [[trường phái Tân tạo hình]]; cũng như một số tác phẩm trừu tượng đa dạng từ các họa sĩ như như [[Wassily Kandinsky|Kandinsky]], [[Anton Pevsner]] và [[Kurt Schwitters]]. [[Theo van Doesburg]] đã phê bình triển lãm là quá vô định. Trong một bộ sưu tập được ông xuất bản trên tạp chí ''Art Concret'', ông đưa ra một định nghĩa một nghệ thuật trừu tượng là các đường nét, màu sắc và bề mặt tạo nên một hiện thực cụ thể.<ref>Anna Moszynska, ''Mỹ thuật Trừu tượng'', tr.104, Thames và Hudson, 1990</ref>''Abstraction-Création'' được thành lập vào năm 1931 lại là một nhóm mở hơn, cung cấp các tham khảo cho các họa sỹ trừu tượng. Khi tình hình chính trị trở nên tệ hơn vào năm 1935, các họa sĩ dần tập trung lại, với nhiều người ở [[Luân Đôn|London]]. Triển lãm đầu tiên về nghệ thuật trừu tượng của Vương quốc Anh được tổ chức tại Anh vào năm 1935. Một năm sau, triển lãm "Trừu tượng và hội họa Cụ thể Quốc tế" được tổ chức bởi Nicolete Gray trưng bày các tác phẩm của [[Piet Mondrian]], [[Joan Miró]], [[Barbara Hepworth]] và [[Ben Nicholson.]] Hepworth, Nicholson và Gabo sau đó chuyển đến nhóm [[St. Ives]] ở [[Cornwall]] để tiếp tục các tác phẩm theo [[trường phái Kiến tạo]] của họ.<ref>Anna Moszynska, ''Mỹ thuật Trừu tượng'', Thames và Hudson, 1990</ref>
 
== Mỹ: giữa thế kỷ XX ==
Tập tin:Hilma af Klint Svanen.jpg|[[:en:Hilma af Klint|Hilma af Klint]], ''Svanen'' (''Thiên nga''), số 17, nhóm IX, Chùm tranh SUW, Tháng 10 1914-tháng 3 năm 1915. Tác phẩm này chưa bao giờ được trưng bày khi Klint còn sống.
Tập tin:Theo van Doesburg Composition VII (the three graces).jpg|[[:en:Theo van Doesburg|Theo van Doesbur''g'']]'', [[:en:Neo-Plasticism|Neo-Plasticism]]: 1917, Sáng tạo VII (Bộ ba duyên dáng'')
Tập tin:Piet Mondrian - Lozenge Composition with Yellow, Black, Blue, Red, and Gray - 1921 - The Art Institute of Chicago.jpg|[[:en:Piet Mondrian|Piet Mondrian]], ''Sáng tạo với vàng, đen, xanh, đỏ, và xám'', 1921, [[:en:Art Institute of Chicago|Viện Mỹ thuật Chicago]]
Tập tin:Fire in the Evening.JPG|[[:en:Paul Klee|Paul Klee]], ''Lửa đêm'', 1929
Tập tin:Carlsund Rapid (1930).jpg|[[:en:Otto Gustaf Carlsund|Otto Gustaf Carlsund]], ''Liên hoàn'' (1930), [[:en:Concrete Art|tranh trường phái Cụ thể]] treo trong nhà hàng, Stockholm