Khác biệt giữa các bản “Erwin Rommel”

n (→‎Cuộc vây hãm Tobruk: replaced: → using AWB)
Rommel vẫn giữ suy nghĩ rằng chiến thắng sắp xảy ra. Trong nhật ký của mình, ông ghi lại rằng ông đã nhận ra từ trước rằng phe địch (chỉ quân Đồng minh) chắc chắc là sẽ bỏ Tobruk, thế nhưng chính bản thân ông cũng nghi ngờ điều này. Trong một bức thư gửi vợ ngày 16 tháng 4 cùng năm, ông ghi rằng quân Đồng minh đang rút khỏi Tobruk bằng đường biển và ông tự tin rằng quân Đồng minh sẽ không cố giữ khu cảng cho đến hết tháng 4.<ref>Irving. ''Trail of the Fox'', p. 84.</ref> Nhưng sự thật là các chuyến tàu đến cảng Tobruk không phải là để di tản mà là để tiếp vận quân nhu và cả viện binh. Một bức thư khác của Rommel, viết vào ngày 21 tháng 4,<ref name = "lekzgw">Liddell Hart ''The Rommel Papers'', p. 129</ref> kể lại rằng Rommel bắt đầu nhận ra rằng thời gian chờ người Ý cung cấp sơ đồ bố phòng của Toburk lại càng làm cho binh sĩ giảm tinh thần thêm nữa. Nhưng dù như thế nào, Rommel vẫn tiếp tục tin rằng việc chiếm được Toburk chỉ là một sớm một chiều. Đồng thời, mối quan hệ giữ Rommel với các thuộc tướng cũng trở nên xấu chưa từng thấy. Đặc biệt là với Streich người đã công khai chỉ trích các quyết định của Rommel và sau đó ông này còn từ chối mọi trách nhiệm về các trận đánh. Rommel bắt đầu mở một loạt các phiên tòa quân đội, nhưng rốt cục ông hầu như không ký quyết định kết án nào cả. Tình trạng này làm cho đích thân Tổng tư lệnh [[Walther von Brauchitsch]] viết thư cho Rommel nói rằng ông thay vì tiếp tục đe dọa và đòi thay những sĩ quan "cho tới nay đã cống hiến xuất sắc trong các trận đánh", Rommel nên có "một cuộc tranh cãi bình tĩnh và có tính xây dựng" thì "kết quả đem lại" sẽ "tốt hơn". Rommel vẫn tiếp tục án binh bất động.
 
[[Tập tin:Rommel's Africa uniform.jpg|nhỏ|trái|150px|TrangBộ quân phục ở Châu phiPhi của Rommel ở [[Deutsches Panzermuseum]] (Bảo tàng Thiết giáp Đức)]]]]
 
Đến lúc này, Rommel yêu cầu [[Oberkommando der Wehrmacht|Bộ Tổng tư lệnh Tối cao quân Đức]] cho ông thêm quân để có thể mở thêm các đợt công kích. Thế nhưng, vì Đức có nhu cầu quân cho [[chiến dịch Barbarossa]] ở [[Đông Âu]], yêu cầu của Rommel bị từ chối. Tham mưu trưởng quân đội Đức [[Franz Halder]], trước khi ông này rời khỏi Phi châu, nói với Rommel rằng quân đội sẽ không thể lo về mặt hậu cần cho một số quân lớn thì Rommel trả lời lại "đó là chuyện của ông". Sau đó Halder mỉa mai nhận xét: "bây giờ thì hắn (Rommel) cũng phải miễn cưỡng mà tuyên bố rằng lực lượng của hắn chẳng mạnh đến nổi để mà ông ta có thể dùng chúng để mà tận dụng các 'cơ hội độc nhất' mà tình thế chung đem lại. Đó là cảm giác mà chúng ta có ở hầu hết thời gian mà chúng ta ở đây"<ref>Irving. ''Trail of the Fox'', p. 90.</ref>. Đồng thời, Halder vì nổi giận với Rommel do lệnh cấm vượt qua [[Maradah]] của mình bị Rommel bất tuân và thiệt hại của quân Đức quá lớn, nên ông này cử [[Friedrich Paulus]] để "''chặn thằng lính hoàn toàn mất trí ấy''".<ref>Irving. ''Trail of the Fox'', p. 92.</ref>
Người dùng vô danh