Mở trình đơn chính

Các thay đổi

Sau [[chiến tranh thế giới thứ hai]], Na Uy điều chỉnh chính sách đối ngoại từ "trung lập hạn chế" sang liên minh quân sự và gia nhập [[NATO]] (1949) để có sự đảm bảo của [[Hoa Kỳ|Mỹ]] và [[Tây Âu]] cho an ninh và quốc phòng, vì Na Uy luôn luôn lo ngại ảnh hưởng của [[Nga]]. Na Uy tham gia lực lượng phản ứng nhanh của NATO ở [[Trung Đông]], ủng hộ Mỹ trong hầu hết các vấn đề quốc tế.
Cùng với các nước [[Bắc Âu]] khác, Na Uy chủ trương cải tổ [[Liên Hiệp Quốc]], trong đó có Hội đồng bảo an nhằm đảm bảo [[dân chủ]] và quyền bình đẳng giữa các nước thành viên Liên Hiệp Quốc. Na Uy đang thực hiện kế hoạch điều chỉnh quan hệ đối ngoại, tập trung nguồn lực nhiều hơn trong quan hệ với các nước mới nổi (BRIC) gồm có [[Brasil]], [[Trung Quốc]], [[Nga]], [[Ấn Độ]] nhằm tận dụng nguồn lực phát triển của các nước này.
 
Na Uy duy trì các đại sứ quán ở 82 quốc gia. <ref>{{Chú thích web|url=https://www.embassypages.com/norway|title=List of Norwegian embassies at the website of the Norwegian ministry of foreign affairs|date=6 February 2008|archive-url=https://web.archive.org/web/20080206092107/http://www.regjeringen.no/nb/dep/ud/dok/veiledninger/2005/Norges-utenriksstasjoner.html?id=88166&epslanguage=NO|archive-date=6 February 2008|access-date=12 October 2013}}</ref> 60 quốc gia duy trì một đại sứ quán ở Na Uy, tất cả đều nằm ở thủ đô Oslo.
 
Na Uy là thành viên sáng lập của [[Liên Hợp quốc]] (LHQ), [[NATO|Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương]] (NATO), [[Ủy hội châu Âu|Hội đồng châu Âu]] và Hiệp hội thương mại tự do châu Âu (EFTA).
 
Na Uy đã tham gia vào quá trình đàm phán [[Hiệp ước hòa bình Oslo|Hiệp định Oslo]], một nỗ lực không thành công để giải quyết [[Xung đột Israel–Palestine|cuộc xung đột giữa Palestine và Israel]].
 
=== Quan hệ với Liên minh châu Âu ===