Khác biệt giữa các bản “Nguyên Ninh Tông”

không có tóm lược sửa đổi
|}}
'''Rinchinbal'''
'''Nguyên Ninh Tông''' ([[1326]]- 1332) tên thật là Bột Nhi Chỉ Cân Ý Lân Chất Ban. Là vị hoàng đế thứ 1110 của nhà Nguyên trong lịch sử Trung Hoa. Ông là con của Nguyên Minh Tông Hòa Thế Thúc, gọi Văn Tông bằng chú. Ý Lân Chất Ban được Nguyên Văn Tông Đồ Thiếp Mục Nhi chọn làm vua trước khi Văn Tông mất. Đây là vị hoàng đế yểu thọ nhất trong các hoàng đế nhà Nguyên, sau Nguyên Thiên Thuận đế.
 
Năm 1332, Nguyên Văn Tông lâm bệnh nặng. Trước khi chết, vì hối hận việc giết anh cả Hòa Thế Thúc để cướp ngôi trước đây nên ông muốn chuộc lỗi lầm. Để bù đắp tội lỗi của mình, Văn Tông không dám đưa con mình lên nối mà chọn con của Hòa Thế Thúc là Thỏa Haon Thiết Mộc Nhĩ và Ý Lân Chất Ban lên làm hoàng đế, lấy thụy hiệu là Xung Thánh Tự Hiếu hoàng đế, miếu hiệu là Ninh Tông. Sau đó Nguyên Văn Tông cũng vừa qua đời.
 
Ý Lân Chất Ban bước lên vũ đài chính trị đất nước khi "vắt mũi còn chưa sạch". Giang sơn hùng mạnh của nước Đại Nguyên đang đứng trước một nguy cơ sụp đổ, không thể cứu vãn nổi.
Nguyên Văn Tông Đồ Thiếp Mục Nhi đã để lại cho tiểu hoàng đế một đống đổ nát. Biên cương của nhà Nguyên thì chiến tranh xảy ra liên tiếp, triều đình náo loạn, ruộng đất bỏ hoang, người đói hàng vạn.
 
Nguyên Ninh Tông Ý Lân chất Ban ở ngôi mới 2 tháng đã vội vàng qua đời lúc mới 6 tuổi. Cái chết của Nguyên Ninh Tông đồng nghĩa với việc cuộc chiến hoàng gia tranh giành quyền lực của nhà Nguyên suốt 25 năm (1307 - 1332) đã chấm dứt hoàn toàn. Thỏa Hoan Thiếp Mộc Nhi lên nắm quyền chính, tức Nguyên Huệ Tông và chỉnh đốn lại đất nước. Nhưng lúc này nhà Nguyên đã quá suy yếu và không thể chống lại các đợt tấn công của khởi nghĩa người Hán nổ ra.
Nguyên Ninh Tông Ý Lân chất Ban ở ngôi mới 2 tháng đã vội vàng qua đời lúc mới 6 tuổi.
== Ghi chú ==
{{reflist}}
Người dùng vô danh