Khác biệt giữa các bản “Chiến dịch Linebacker II”

''Sớm muộn đế quốc Mỹ cũng sẽ đưa B-52 ra ném bom Hà Nội rồi có thua mới chịu thua. Chú nên nhớ trước khi đến [[Bàn Môn Điếm]] ký hiệp định đình chiến ở Triều Tiên, Mỹ đã cho không quân hủy diệt [[Bình Nhưỡng]]. Ở Việt Nam, Mỹ nhất định thua, nhưng nó chỉ chịu thua sau khi thua trên bầu trời Hà Nội''|||Hồ Chí Minh.<ref>Nghiêm Đình Tích (chủ biên). Lịch sử bộ đội tên lửa phòng không (1965-2005). Nhà xuất bản Quân đội nhân dân. Hà Nội. 2005. trang 357.</ref>}}
{{Chiến tranh Việt Nam}}
Đến cuối tháng 11-1972, Quân uỷ Trung ương lại nhấn mạnh ''“Đế quốc Mỹ có thể liều lĩnh dùng B-52 ném bom Hà Nội, Hải Phòng”''. Ngày 24-11-1972, Tổng Tham mưu trưởng [[Văn Tiến Dũng]] cùng các Tham mưu phó: [[Trần Quý Hai]], [[Vương Thừa Vũ]], [[Cao Văn Khánh]], [[Phùng Thế Tài]] đã thông qua và phê chuẩn kế hoạch đánh B-52. Tổng Tham mưu trưởng ra lệnh ''“Phải hoàn thành nhiệm vụ công tác chuẩn bị trước ngày 03-12-1972”'' và dặn thêm: ''“Trước ngày Nixon nhậm chức, Mỹ có thể mở đợt tập kích bằng không quân chiến lược ra Hà Nội, Hải Phòng các đồng chí phải nắm địch thật chắc. Tuyệt đối không để bị bất ngờ… phải tập trung mọi khả năng nhằm đúng đối tượng B-52 mà tiêu diệt”''. Đầu tháng 12-1972, Tổng Bí thư [[Lê Duẩn]] đã xuống Sở chỉ huy Quân chủng phòng không - không quân, trực tiếp nghe Tư lệnh [[Lê Văn Tri]] trình bày về kế hoạch đánh B-52, ông đã nhấn mạnh: ''“Để gây sức ép với ta, trước sau Mỹ cũng sẽ đưa B-52 ném bom Hà Nội; quân dân ta, mà nòng cốt là Quân chủng phòng không - không quân phải kiên quyết làm thất bại âm mưu này của chúng”''<ref>http://www.qdnd.vn/quoc-phong-an-ninh/nghe-thuat-quan-su-vn/bai-3-chu-dong-chuan-bi-ca-ve-mat-chien-luoc-chien-dich-526255</ref>.
Từ tháng 5/1972, Đại tướng [[Võ Nguyên Giáp]] và các cán bộ tham mưu tác chiến của Quân chủng Phòng không đặt vấn đề: ''"Tỷ lệ B-52 bị bắn rơi mức độ nào thì Nhà Trắng rung chuyển, mức độ nào thì Mỹ không chịu nổi, phải thua?"''. Sau mấy tuần, câu trả lời đã được đưa ra:
 
Từ tháng 5/1972, bí thư Quân uỷ Trung ương, Đại tướng [[Võ Nguyên Giáp]] và các cán bộ tham mưu tác chiến của Quân chủng Phòng không đặt vấn đề: ''"Tỷ lệ B-52 bị bắn rơi mức độ nào thì Nhà Trắng rung chuyển, mức độ nào thì Mỹ không chịu nổi, phải thua?"''. Sau mấy tuần, câu trả lời đã được đưa ra:
*N1 - tỷ lệ Mỹ chịu đựng được là 1-2% (trên tổng số B-52 tham chiến của Mỹ);
*N2 - tỷ lệ làm Nhà Trắng rung chuyển là 6 - 7%;