Mở trình đơn chính

Các thay đổi

 
== Sự nghiệp chính trị ==
[[Tập tin:Old_Parliament_Building_Colombo.jpg|nhỏ|200x200px| Tòa nhà Quốc hội cũ ở Colombo, nơi Hạ viện gặpCeylon nhauhọp bắtlần đầu tiên vào năm 1947]]
Vào tháng 5 năm 1960, Bandaranaike đã được ủy ban điềuchấp hành của Đảng Tự do nhất trí bầu chọn, mặc dù tại thời điểm đó, bà vẫn chưa quyết định về việctham điều hànhgia cuộc bầu cử vào tháng Bảy. {{sfn|''The Times''|1960a|p=10}} từTừ bỏ liên kết các mối quan hệ bên cựu với người Cộng sản và [[Chủ nghĩa Trotsky|TrotskyistsTrotskyist]], bởitới đầu tháng 6 bà đã bắt đầu vận động bầu cử với hứa hẹn sẽ thực hiện chuyển tiếp nối các chính sách của chồng bà - nóicụ riêngthể là, thành lập một nước cộng hòa, ban hành một luật để thànhthiết lập SinhaleseSinhala là ngôn ngữ chính thức của đất nước, và công nhận ưuvị thế thống trị của Phật giáo, mặc dù dung túng cho phép những người TamilsTamil sửduy dụngtrì ngôn ngữ của chính họ và thực hành [[Ấn Độ giáo|đức tin Ấn giáo]]. {{sfn|''The Daily Telegraph''|2000}} {{sfn|''The Times''|1960b|p=8}} {{sfn|Richardson|2005|pp=171–173}} Mặc dù đã có nhóm dân số Tamil ở nước này trong nhiều thế kỷ, {{sfn|Mahadevan|2002}} phần lớn bấtngười độngTamil sảngốc Tamils đãcông đượcnhân đồn điền thực dân Anh mangđem đến Ceylon từ Ấn Độ. với cáchdo này công nhân đồn điền. Nhiềunhiều người CeyloneseCeylon xem họ như những người nhập cư tạm thời, mặc dù họ đã sống qua nhiều thế hệ ở Ceylon. Với sự độc lập của Ceylon, Đạo luật Công dân năm 1948 đã loại trừ cácnhững Tamilsngười Tamil Ấn Độ này khỏi quyềnđịnh nghĩa công dân, khiến chúnghọ trở thành không quốc tịch. {{sfn|Kanapathipillai|2009|pp=62–63}} Chính sách của S.W.R.D. đối với Tamilsnhững khôngngười Tamil vô quốc tịch là vừaôn phảihòa, cấp một sốít người quyền công dân và cho phép những người lao động sản xuất vẫn ở lại. Người kế vị của ông, Dudley Senanayake, là người đầu tiên đề nghịxuất nhóm dân cư này phải hồi hương bắt buộc cho dân chúng. {{sfn|Kanapathipillai|2009|p=74}} Bandaranaike đi khắp đất nước và có những bài phát biểu đầy cảm xúc, thường xuyên bật khóc khi bà cam kết sẽ tiếp tục các chính sách của người chồng quá cố. Hành động của bà đã mang lại cho bà danhtên hiệugọi "Góa phụ khóc lóc" từ các đối thủ của mình. {{sfn|''The Daily Telegraph''|2000}} {{sfn|''BBC''|2000b}}
 
=== Nữ thủ tướng đầu tiên (1960 - 1965) ===
[[Tập tin:Sirimavo_Bandaranaike_1962.png|trái|nhỏ|353x353px| Bandaranaike cầu nguyện trong một bức ảnh năm 1962 được mô tả là "Thủ tướng cầu nguyện" của [[Associated Press|AP]]]]
Vào ngày 21 tháng 7 năm 1960, sau chiến thắng lở đất của Đảng Tự do, Bandaranaike đã tuyên thệ nhậm chức nữ Thủ tướng đầu tiên trên thế giới, cũng như Bộ trưởng Bộ Quốc phòng và Ngoại giao. {{sfn|''Socialist India''|1974|p=24}} {{sfn|de Alwis|2008}} Bà là người phụ nữ đầu tiên trong lịch sử hiện đại trở thành người đứng đầu chính phủ không di truyền. {{sfn|Ramirez-Faria|2007|p=688}} Khi bà không phải là một thành viên được bầu của Quốc hội vào thời điểm đó, nhưng lãnh đạo của đảng cầm chiếm đa số trong quốc hội, các hiến pháp đòi hỏi bà phải trở thành một thành viên của Quốc hội trong vòng ba tháng nếu bà tiếp tục giữ chức vụ trên cương vị Thủ tướng. Để tạo một vị trí cho bà ấy, Manameldura Piyadasa de Zoysa đã từ chức ghế của mình tại Thượng viện. {{sfn|Moritz|1961|p=24}} {{sfn|''The Sunday Times''|2016}} Vào ngày 5 tháng 8 năm 1960, Toàn quyền Goonetilleke đã bổ nhiệm Bandaranaike vào Thượng viện Ceylon, thượng viện của Quốc hội. {{sfn|Moritz|1961|p=24}} Ban đầu, bà đấu tranh để điều hướng các vấn đề phải đối mặt với đất nước, dựa vào thành viên nội các và cháu trai của mình, Felix Dias Bandaranaike. {{sfn|''The Times''|2000|p=23}} Những người phản đối đưa ra những bình luận phủ nhận về "tủ bếp" của cô: bà sẽ tiếp tục đối mặt với vấn đề tình dục tương tự khi còn ở văn phòng. {{sfn|de Alwis|2008}}