Mở trình đơn chính

Các thay đổi

 
=== Nhiệm kỳ thứ hai (1970 - 1977) ===
[[Tập tin:Tissa_with_Mrs._Sirimavo_Bandaranaike_in_Russia_with_Alexei_Kosygin_Premier_of_the_Soviet_Union_fro.jpg|phải|nhỏ|300x300px| Bandaranaike với Thủ tướng Liên Xô [[Aleksey Nikolayevich Kosygin|Alexei Kosygin]], Cố vấn cao cấp (Bộvề Ngoạingoại giao) cho Thủ tướng Tissa Wijeyeratne và Anura Bandaranaike ]]
Bandaranaike đã giành lại quyền lực sau khi liên minh Mặt trận Thống nhất giữa Đảng Cộng sản, Đảng Lanka Sama Samaja và Đảng Tự do của riêng bà đã giành chiến thắng trong cuộc bầu cử năm 1970 với đa số lớn vào tháng 5 năm 1970. {{sfn|''The Honolulu Star-Bulletin''|1970|p=2}} Đến tháng 7, bà đã triệu tập một Hội đồngnghị HiếnLập pháphiến để thay thế Hiến pháp do Anh soạn thảo với một bản được soạn thảo bởi người CeyloneseCeylon. {{sfn|Phadnis|1971|p=268}} Bà đưa ra các chính sách yêu cầu các thư ký thường trực trong các bộ của chính phủ phải có chuyên môn trong bộ phận của họ. Ví dụ, những người phục vụ trong Bộ Nhà ở phải được đào tạo ngạch kỹ sư, và những người phục vụ trong Bộ Y tế, phải là các bác sĩ. Tất cả các nhân viên chính phủ được phép tham gia Hội đồng Công nhân và ở cấp địa phương, bà đã thành lập Ủy ban Nhân dân để chothu phépnhận đầuý vàokiến từ dân chúng gửi tới chính quyền lớn. {{sfn|Phadnis|1971|p=269}} Những thay đổi này nhằm loại bỏ các yếu tố [[Đế quốc Anh|thuộc địa]] củahóa dưới thời thuộc [[Đế quốc Anh|Anh]] và ảnh hưởng nước ngoài khỏi các thể chế của đất nước. {{sfn|Saha|1999|p=125}}
 
Đối mặt với thâm hụt ngân sách $ 195   triệu dollar- gây ra bởi chi phí nhập khẩu năng lượng và thực phẩm tăng và doanh thu giảm từ xuất khẩu dừa, cao su và chè - Bandaranaike đã cố gắng tập trung hóa nền kinh tế và thực hiện kiểm soát giá cả. {{sfn|Richardson|2005|pp=321–322}} {{sfn|''The Anniston Star''|1970|p=42}} Bị ép bởi các thành viên cánh tả trong liên minh của mình nhằm quốc hữu hóa các ngân hàng nước ngoài có nguồn gốc Anh, Ấn Độ và Pakistan, bà nhận ra rằng làm như vậy sẽ ảnh hưởng đến nhu cầu tín dụng. {{sfn|''The Anniston Star''|1970|p=42}} NhưGiống đãnhư nhiệm trong chế độkỳ trước đâycủa mình, bà đã cố gắng cân bằng dòng hỗ trợ nước ngoài từ cả đối tác tư bản và cộng sản. {{sfn|Richardson|2005|p=322}} Vào tháng 9 năm 1970, Bandaranaike đã tham dự Hội nghị không liên kết lần thứ ba tại [[Lusaka]], Zambia. {{sfn|''Socialist India''|1974|p=24}} Tháng đó, bà cũng tới Paris và London để thảo luận về thương mại quốc tế. {{sfn|Phadnis|1971|pp=270–271}} Ra lệnh cho đại diện của Quỹ châu Á và [[Đoàn Hòa bình|Quân đoàn hòa bình]] rời khỏi đất nước, Bandaranaike bắt đầu đánh giá lại các thỏa thuận và đề xuất thương mại đã được người tiền nhiệm của bà đàm phán. Bà tuyên bố rằng chính phủ của bà sẽ không công nhận Israel, cho đến khi đất nước hòa bìnhnày giải quyếttranh vấn đề của mìnhchấp với các nước láng giềng Ả Rập thông qua biện pháp hòa bình. Bà chính thức được công nhận cho Đông Đức, [[Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên|Bắc Triều Tiên]], [[Việt Nam Dân chủ Cộng hòa|Bắc Việt Nam]] và [[Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam]]. {{sfn|Phadnis|1971|p=271}} Bandaranaike phản đối sự phát triển của một trung tâm liên lạc Anh-Mỹ ở Ấn Độ Dương, cho rằng khu vực này phải là một "khu vực trung lập, không có hạt nhân". {{sfn|Phadnis|1971|p=272}} Vào tháng 12, Đạo luật Trưng mua lạiDoanh doanh nghiệp cam kết đã đượcnghiệpđược thông qua, cho phép nhà nước quốc hữu hóa bất kỳ doanh nghiệp nào có hơn 100 nhân viên. Rõ ràng, độngĐộng thái này nhằm giảm sự kiểm soát của nước ngoài đối với sản xuất chè và cao su quan trọng, nhưng nó đã cản trở cả đầu tư trong và ngoài nước vào công nghiệp và phát triển hạ tầng. {{sfn|''The Anniston Star''|1970|p=42}} {{sfn|Phadnis|1971|p=273}}
[[Tập tin:Sirimavo_Bandaranaike_1961_(cropped)_5.PNG|trái|nhỏ| Bandaranaike và hộnhòm tốngtùy tùng quân sự của bà,hình vào năm 1961]]
Bất chấp những nỗ lực của Bandaranaike để giải quyết các vấn đề kinh tế của đất nước, thất nghiệp và lạm phát vẫn không được kiểm soát. {{sfn|Phadnis|1971|p=274}} Chỉ sau 16 tháng nắm quyền, chính phủ của Bandaranaike gần như bị lật đổ bởi [[Cuộc nổi dậy của JVP ở Sri Lanka (1971)|cuộc nổi dậy năm 1971 Janatha Vimukthi Peramuna năm 1971]] của thanh niên cánh tả. Mặc dù nhận thức được lập trường củahiếu chiến binhcủa Janatha Vimukthi Peramuna (Mặt trận Giải phóng Nhân dân), ban đầu chính quyền của Bandaranaike đã không công nhậnxem họ là một mối đe dọa sắp xảy ra, coi họ là những người duylý tưởng chủ nghĩa đơn tâmthuần. {{sfn|Phadnis|1971|pp=274–275}} Vào ngày 6 tháng 3, cácphiến chiến binhquân đã tấn công Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Colombo, {{sfn|Phadnis|1971|p=275}} dẫn đến tuyên bố tình trạng khẩn cấp vào ngày 17 tháng 3. Đầu tháng 4, các cuộc tấn công vào các đồn cảnh sát đã chứng minhtỏ một cuộc nổi dậy được lên kế hoạch rõ ràng mà quân đội nhỏ của Ceylon không được trang bị đầy đủ để xử lý. Kêu gọi các đồng minh hỗ trợ, chính phủ đã được cứu phần lớn nhờ chính sách đối ngoại trung lập của Bandaranaike. Liên Xô đã gửi máy bay để hỗ trợ chính phủ Tích LanCeylon; vũ khí và thiết bị đến từ Anh, Cộng hòa Ả Rập Thống nhất, Hoa Kỳ và Nam Tư; vật tư y tế được cung cấp bởi Đông và Tây Đức, Na Uy và Ba Lan; tàu tuần tra được gửi từ Ấn Độ; {{sfn|''The Sydney Morning Herald''|1971|p=16}} và cả Ấn Độ và Pakistan đã gửi quân đội. {{sfn|Fathers|2000}} Vào ngày 1 tháng 5, Bandaranaike đã đình chỉ các hànhchiến vidịch vitấn phạmcông của chính phủ và đưa ra một đề nghị ân xá, dẫn đến hàng ngàn người đầu hàng. Tháng sau đó một lệnh ân xá thứ hai đã được cungthi cấphành. Bandaranaike đã thành lập một Ủy ban Tái thiết Quốc gia để tái lập chính quyền dân sự và đưa ra một kế hoạch chiến lược để đốixử phó với những kẻngười nổi dậy bị bắt hoặc đầu hàng. {{sfn|''The Sydney Morning Herald''|1971|p=16}} Một trong những hành động đầu tiên của Bandaranaike sau cuộc xung đột là trục xuất các nhà ngoại giao Bắc Triều Tiên, vì bà nghi ngờ họ đã xúi giục sự bất mãn triệtcực đểđoan. {{sfn|Phadnis|1971|pp=275–276}} Câu nói ''"Bà là người đàn ông duy nhất trong nội các của mình" - được'' được quy cho các đối thủ chính trị của bà trong thập niên 1960 - {{sfn|McIntyre|1967|p=227}} nổi lên trong thời kỳ nổi dậy, {{sfn|Fathers|2000}} khi Bandaranaike chứng minh rằng bà đã trở thành một "lực lượng chính trị đáng gờm lực lượng". {{sfn|de Alwis|2008}}
 
Tháng 5/1972, sựtên thốngNhà nước Tự trị của Ceylon được thay thế bởiđổi thành[[Sri Lanka|Cộng hòa xã hội chủ nghĩa dân chủ Sri Lanka]] và Hiến pháp mới đã được phê chuẩn. {{sfn|Saha|1999|p=125}} {{sfn|Ross|Savada|1990|p=50}} Mặc dù đất nước vẫn nằm trong [[Khối Thịnh vượng chung Anh|Khối thịnh vượng chung]], vương quyền của [[Elizabeth II|Nữ hoàng Elizabeth II]], không còn được công nhận là chủ quyền của mình. {{sfn|''The Tampa Bay Times''|1972|p=3}} Theo cáchiến điềupháp khoản của mìnhmới, Thượng viện, bị đình chỉ từ năm 1971, {{sfn|''The Sydney Morning Herald''|1971|p=16}} đã chính thức bị bãi bỏ {{sfn|Saha|1999|p=125}} và Quốc hội đơnmột quốc giaviện mới được thành lập, kết hợp quyền lực của các cơ quan hành pháp, tư pháp và lập pháp trong một cơ quan. {{sfn|Ross|Savada|1990|pp=50–51}} Hiến pháp công nhận quyềnvị lựctrí tốithống caotrị của Phật giáo trong xã hội, mặc dù nó bảo đảm sự bảo vệ bình đẳng cho Phật giáo, Kitô giáo, Ấn Độ giáo và Hồi giáo. {{sfn|Bartholomeusz|2010|p=173}} KhôngHiến thểpháp cungkhông cấpbao hàm một điềuđạo lệluật về những quyền không thể thayxâm đổiphạm, {{sfn|Bartholomeusz|2010|p=173}} {{sfn|Ross|Savada|1990|p=51}} công nhận SinhaleseSinhala là ngôn ngữ chính thức duy nhất, {{sfn|''The New York Times''|1972|p=3}} và không có "yếu tố liên bang". {{sfn|Ross|Savada|1990|p=51}} Hiến pháp mới cũng kéo dài hai năm nhiệm kỳ của Bandaranaike, đặt lại nhiệm kỳ năm năm bắt buộc của Thủ tướng Chính phủ trùng với việc thành lập nền cộng hòa. {{sfn|''The Playground Daily News''|1976|p=36}} Những giới hạn này gây ra mối lo ngại cho các khu vựcnhóm khác nhau của dân sốchúng, đặc biệt là những người không yên tâm về [[Độc tài|sự cai trị độc đoán]] và dân số nói tiếng Tamil. {{sfn|Ross|Savada|1990|p=51}} Trước khi hết tháng, sự bất mãn leo thang trước khi dẫn đến việc thông qua Dự luật của Ủy ban Thẩm phán, thành lập các tòa án riêng để đối phó với quân nổi dậy bị cầm tù từ năm trước. Những người phản đối các tòa án cho rằng họ vi phạm nguyên tắc nhân quyền. {{sfn|Monks|1972|p=6}} Đến tháng 7, các vụ bạo lực lẻ tẻ đã xuất hiện trở lại, {{sfn|Rosenblum|1972|p=27}} và vào cuối năm nay, một làn sóng nổi dậy thứ hai đã được dự đoán. Thất nghiệp lan rộng đã thúc đẩy sự vỡ mộng ngày càng tăng của công chúng với chính phủ, bất chấp các chương trình tái phân phối đất được ban hành để thành lập các hợp tác xã canh tác và giới hạn quy mô đất đai tư nhân. {{sfn|Rajakaruna|1972|p=7}}
 
Cuộc khủng hoảng dầu mỏ năm 1973 đã gây ra hậu quả đautrầm thươngtrọng cho nền kinh tế Sri Lanka. {{sfn|Fathers|2000}} Vẫn phụ thuộc vào viện trợ nước ngoài, hàng hóa và viện trợ tiền tệ từ Úc, Canada, Trung Quốc, Đan Mạch, Hungary và Ngân hàng Thế giới, Bandaranaike đã giảm bớt các chương trình thắt lưng buộc bụng hạn chế nhập khẩu hàng tiêu dùng. Hoa Kỳ chấm dứt viện trợ viện trợ, không yêu cầu hoàn trảlại, và thay đổi chính sách cung cấp các khoản vay nước ngoài. {{sfn|Richardson|2005|pp=322–323}} Phá giá Việc[[Rupee Sri Lanka|đồng tiền]] Sri Lanka mất giá, cùng với lạm phát và thuế cao, tăng trưởng kinh tế chậm lại, do đó tạo ra áp lực theo chumột kỳvòng đểluẩn giảiquẩn quyếtbuộc phải cắt bớt thâm hụt với các biện pháp thuế và thắt lưng buộc bụng cao hơn. {{sfn|Richardson|2005|p=324}} Lạm phát không được kiểm soát giữa năm 1973 và 1974 dẫn đến sựbất khôngtrắc chắcvề chắn vềnền kinh tế và sự bất mãn của công chúng. {{sfn|Richardson|2005|p=326}} Năm 1974, Bandaranaike buộc phải đóng cửa nhóm báo độc lập cuối cùng, ''The Sun'', tin rằng những lời chỉ trích của họ đang thúc đẩy tình trạng bất ổn. {{sfn|Fathers|2000}} {{sfn|Sims|1974|p=16}} vếtRạn nứt xuất hiện vàotrong liên minh Mặt trận, chủ yếu do ảnh hưởng tiếpcủa cácĐảng Lanka Sama Samaja Đảngtrong về tổ chứccác công đoàn và các mối đe dọa của các hành động đình công suốt năm 1974 và 1975. Khi bất động sản mới tịch thu được đặt trực thuộc Bộ Nông nghiệp và Đất đai, được kiểm soát bởi Đảng Lanka Sama Samaja, lo ngại rằng họ sẽ liêncông minhđoàn hóa các công nhân đồn điền đã khiến Bandaranaike hất cẳng họ khỏi liên minh chính phủ. {{sfn|Alexander|1991|p=180}}
 
Để ghi nhận Năm Quốc tế Phụ nữ năm 1975, Bandaranaike đã thành lập một cơ quan tập trung vào các vấn đề của phụ nữ, sau này trở thành Bộ Phụ nữ và Trẻ em. Bà bổ nhiệm người phụ nữ đầu tiên phục vụ trong Nội các Sri Lanka, Siva Obeyesekere, đầu tiên là Bộthư trưởngký Nhà nước thứ nhất về Y tế Nhà(tương nướcđương hàm đầubộ tiêntrường) và sau đó là Bộ trưởng Bộ Y tế. {{sfn|Skard|2015|p=14}} Bà đã được tán thànhdương tại Hội nghị Thế giới về Phụ nữ được tổ chức tại Thành phố Mexico, tham dự với tư cách là người phụ nữ duy nhất Thủ tướng được bầu theoduy quyềnnhất của mìnhthế giới tại thời điểm đó. {{sfn|de Alwis|2008}} Bandaranaike bước vào nhiệm kỳ một năm tại Hội nghị lần thứ năm của các quốc gia không liên kết năm 1976, tổ chức cuộc họp tại Colombo. {{sfn|Fathers|2000}} {{sfn|Woolacott|1976|p=4}} Mặc dù được quốc tế đánh giá cao, bà vẫn tiếp tục đấuphải tranhđối trongphó nước theo cácvớicác cáo buộc tham nhũng và gia đình trị ở trong nước, trong khi nền kinh tế tiếp tục suy giảm. {{sfn|''The Playground Daily News''|1976|p=36}} {{sfn|Woolacott|1976|p=4}} Trong cuộc đấu tranh để được công nhận, Tamilsnhững người Tamil bất mãn đã chuyển sang [[chủ nghĩa ly khai]]. Vào tháng 5 năm 1976, Nghị quyết Vaddukoddai đã được Mặt trận Thống nhất Giải phóng Tamil United thông qua, kêu gọi độc lậpmột nhà nước độc lập nền tự trị có chủ quyền. {{sfn|''The Playground Daily News''|1976|p=36}} {{sfn|Wilson|2000|p=121}} Trong cuộc tổng tuyển cử năm 1977, Mặt trận Thống nhất đã bị đánhthảm bại một cách rõ ràng, chỉ giành được sáu ghế. {{sfn|Saha|1999|p=126}} {{sfn|''The Baltimore Sun''|1977|p=2}}
 
=== Lãnh đạo Đảng (1977 Tiền1988) ===