Khác biệt giữa các bản “Sirimavo Bandaranaike”

 
=== Lãnh đạo Đảng (1977-1988) ===
Bandaranaike vẫn giữ được ghế quốc hội của mình tại Attanagalla trong cuộc tổng tuyển cử năm 1977. Vào tháng 11 năm 1977, một bản kiến nghị thách thức vị trí của bà với tư cách là một thành viên quốc hội đã bị Tòa án tối cao Colombo bác bỏ. {{sfn|''The Guardian''|1977|p=8}} Năm 1978, một hiến pháp mới đã được phê chuẩn thay thế [[Hệ thống Westminster|hệchế thốngđộ nghị viện]] kiểu Anh bằng [[HệTổng thống Westminsterchế|hệchế thống]]độ [[Tổng thống chế|tổng thống]] kiểu Pháp. Theo hiến pháp, hành pháp hoặc Tổng thống, đã được bầu bằng một cuộc bỏqua phiếu củabầu người dân đểphổ phụcthông vụmỗi nhiệm kỳ sáu năm. Tổng thống sau đó đã chọn một Thủ tướng để chủ trì Nội các, người đãcần được cơ quan lập pháp xác nhận. {{sfn|Ross|Savada|1990|p=53}} CungHiến cấppháp mộtlần đầu tiên bao gồm tuyên bố về các quyền cơ bản, lần đầucông tiênnhận đảmtiếng bảoTamil sự bìnhmột đẳngngôn củangữ công dân,chính thức{{sfn|Omar|1996|pp=158–159}} nó cũng công nhận tiếng Tamil là ngôn ngữ quốc gia, mặc dù ngôn ngữ hành chính vẫn là tiếng Sinhala. MặcNội dung này nhằm mục đích xoa dịu những kẻnhóm ly khai Tamil, nhưng cácbạo điềulực khoảntiếp đãdiễn khônggiữa ngănhai đượcnhóm bạodân lựctộc giữa TamilsTamilSinhalese,Sinhala dẫnbuộc chính đếnphủ việcphải thông qua Đạo luật Ngăn chặn Khủng bố năm 1979. {{sfn|Ross|Savada|1990|p=54}}
 
Năm 1980, một Ủy ban Tổng thống đặc biệt đã được Tổng thống JRJ.R. Jayawardene bổ nhiệm để điều tra các cáo buộc chống lại Bandaranaike vì lạm dụng quyền lực trong nhiệm kỳ của bà là Thủ tướng. {{sfn|Saha|1999|p=126}} trongDựa bảyvào năm.kết {{sfn|''Theluận Guardian''|1980|p=7}}của {{sfn|''Theủy Losban, Angeleschính Times''|2000}}phủ {{sfn|Ashborn|1980|p=7}}đệ trình bịmột trụcbiện xuấtpháp khỏira quốc hội, nhưngđược vẫnthông duyqua trìvới vaitỉ tròsố lãnh139 đạo đảng.thuận:18 chống,{{sfn|AshbornRichardson|19802005|p=7400}} {{sfn|''The GuardianHartford Courant''|1980|p=7C23}} Chuyểndẫn độngđến đượcviệc 139tước phiếuquyền ủngdân hộsự của Bandaranaike18cháu phiếubà, chốngFelix Dias Bandaranaike-người bị kết tội tham nhũng, trong vòng 7 năm. {{sfn|Richardson''The Guardian''|20051980|p=4007}} {{sfn|''The HartfordLos CourantAngeles Times''|2000}} {{sfn|Ashborn|1980|p=C237}} dễ dàngbị đạttrục ngưỡngxuất haikhỏi phầnquốc bahội, yêunhưng cầuvẫn duy trì vai trò lãnh đạo đảng. {{sfn|Ashborn|1980|p=7}} {{sfn|''The Guardian''|1980|p=7}} Mặc dù là người đứng đầu, Bandaranaike không thểđược phép vận động tranh cử cho Đảng Tự do. Do đó, con trai bà, Anura từngđược bổ nhiệm lãnh đạo đảng củađoàn ở quốc hội. {{sfn|Ross|Savada|1990|p=53}} {{sfn|Richardson|2005|p=400}} {{sfn|''The Age''|1986|p=6}} Dưới thời Anura, Đảng Tự do chuyển dịch dần sang bêncánh phảihữu, và con gái của Bandaranaike, Chandrika, đã rút lui, thành lập Đảng Nhân dân Sri Lanka cùng với chồng, Vijaya Kumaratunga. Các mục tiêu của bữa tiệcđảng mới bao liên quan đếngồm việc tái lập quan hệ với Tamilsngười Tamil. {{sfn|Rettie|2000}}
 
Từ năm 1980, xung đột giữa chính phủ và phe ly khai của các nhóm cạnh tranh khác nhau, bao gồm [[Những con Hổ giải phóng Tamil|Hổ Tamil]], Tổ chức Giải phóng Nhân dân Tamil Eelam, Quân đội Giải phóng Eelam Tamil và Tổ chức Giải phóng Eelam Tamil, trở nên thường xuyên và ngày càng bạo lực. {{sfn|Ross|Savada|1990|p=54}} {{sfn|Richardson|2005|p=383}} Trong chiếntranh dịchchấp bầuvới cử địa phương năm 1981nhau, nhữngcác kẻphe cực đoan ngườiphái Tamil đãđồng ám sát Arumugam Thiagarajah, một chính trị gia nổi tiếng của Đảng Quốc gia.lòng Tẩytẩy chay cuộc bầu cử tổng thống năm 1982 đã được Đảng Mặt trận Giải phóng Tamil United kêu gọi. {{sfn|Ross|Savada|1990|pp=54–55}} Những người nổi dậy ủng hộ lệnh cấm, sựtiến hợphành táccác vớicuộc chínhám phủ đã hợp pháp hóasát các chính sách của họ và mâu thuẫn với mong muốn đạt được một quốctrị gia độccấp lậpcao của bang Tamil. {{sfn|Kearney|1985|p=907}} Năm 1983, Tamils nổi dậy phục kích một đội tuần tra quân đội, giếtchính chết mười ba binh sĩphủ. BạoCăng lựcthẳng trảleo thùthang bởikhi đámngười đôngSinhala ngườichiếm Sinhalese,đa đãsố gâytấn racông cácđáp cuộctrả, bạo loạn chống lại Tamils không nổi dậy và tài sản của chúng lan rộng từ Colombo trênra khắp khắp đất nước. {{sfn|Ross|Savada|1990|pp=54–55}} {{sfn|Kearney|1985|p=908}}
 
ĐộngTrong tháikhi của Jayewardene hướng tới thị trường tự do và tập trung vào tăng trưởng kinh tế làm tổn thương nông dân Tamil ở phía bắc bằng cách loại bỏ các biện pháp bảo vệ thương mại. Tương tựđó, các chính sách tác độngnhân tiêuhóa cựcnền đếnkinh khôngtế chỉ cácưu doanhtiên nghiệptăng phíatrưởng Namcủa Sinhalchính phảiphủ đốiJayewardene mặtgây vớitổn sựthương cạnh tranh từ các thị trường Ấn Độ, màcho cả những người nghèoTamil ở thành thị, nhữnglẫn người có trợ cấp lương thực đã giảm đáng kểSinhala. {{sfn|Richardson|2005|p=404}} ChiNgân tiêusách lớn của chính phủ cho phát triển kinh tế đã tạo rabị thâm hụt ngân sách và lạm phátlớn, báoSri độngLanka chotrở cácnên quảnphụ trịthuộc viênnhiều củahơn Ngânvào hàngcác Thếtổ giớichức tín [[Quỹdụng Tiền tệ Quốcquốc tế]]. Đổi lại, các cơ quan tài trợ giảmnước viện trợ để thuyết phục chính phủ kiểm soát chi tiêungoài. {{sfn|Richardson|2005|pp=410–411}} tăng tốc chương trình Phát triển Mahaweli đã tăng việc làm và ổn định nguồn cung cấp thực phẩm, {{sfn|Richardson|2005|p=429}} cũng giảm sự phụ thuộc vào nguồn cung cấp năng lượng nước ngoài với việc hoàn thành bốn cơ sở sản xuất [[Thủy năng|thủy điện]]. {{sfn|Richardson|2005|p=430}} Việc tập trung xây dựng nền kinh tế và cơ sở hạ tầng không giải quyết được các vấn đề xã hội. {{sfn|Richardson|2005|p=431}} Ví dụ, sáng kiến nhà ở nông thôn - nơi đã xây dựng khoảng 100.000 ngôi nhà mới vào năm 1984 - các cộng đồng phân cực vì nhà ở được phân phối bởi liên minh chính trị thay vì cần thiết. {{sfn|Richardson|2005|p=436}} Tư nhân hóa công nghiệp, sau năm 1982, đã tạo ra những khoảng cách đáng kể giữa người giàu và người nghèo và lạm phát quay trở lại, khiến hàng hóa khó mua sắm và hạ thấp mức sống. {{sfn|Richardson|2005|pp=518–519}}
 
Vào tháng 1 năm 1986, các quyền dân sự của Bandaranaike đã được khôi phục bằng một sắc lệnh của tổng thống do Jayewardene ban hành, một năm trước kì hạn 7 năm kết thúc. {{sfn|''The Age''|1986|p=6}} Xung đột giữa chính phủ và phe ly khai, đã leo thang từ năm 1983, biến thành [[Nội chiến Sri Lanka|Nội chiến]] vào năm 1987. {{sfn|Samaranayaka|2008|p=326}} Jayewardene tỏtìm ra không mấy thiện cảm với các vấn đề liên quan đến Tamils và thay vào đócách đổ lỗi cho sự bất ổn an ninh cho cánh tả, phenói pháirằng âm mưu lật đổ chính phủ. {{sfn|Richardson|2005|p=526}} SựBế thất bạitắc trong các cuộc đàm phán với phiến quân cuối cùng đã khiến, Jayewardene ủytìm quyền chokiếm sự can thiệp của Chính phủ Ấn Độ. Được ký vào năm 1987, ''Hiệp định Indo-Sri Lanka'', đưa ra các điều khoản về thỏa thuận ngừng bắn giữa Chính phủ Sri Lanka và phiến quân, ủy quyền cho Lực lượng gìn giữ hòa bình Ấn Độ chiếm đóng đất nước trong nỗ lực thúc đẩy giải giáp. {{sfn|Samaranayaka|2008|pp=347–349}} Bandaranaike và Đảng Tự do phản đối việc giới thiệu quân đội Ấn Độ tới đóng Sri Lanka, tintuyên rằngbố chính phủ đã phản bội chính người dân của mình bằng cách cho phép Ấn Độ can thiệp thay mặt cho Tamils. {{sfn|Richardson|2005|pp=532, 541}} NhưNhóm mộtphiến phản ứng đối với bạo lực bị nhà nước trừng phạt và mong muốn tập trungquân dân tộc củachủ họ,nghĩa phiếnngười quânSinhala Janatha Vimukthi Peramuna tái xuất hiện ở miền nam. {{sfn|Richardson|2005|pp=547–548}} Trong bối cảnh đó, Bandaranaike quyết định ra tranh cử trong cuộc bầu cử tổng thống năm 1988. Bà đã bị đánh bại trong gang tấc bởi Ranasinghe Premadasa, người kế vịnhiệm Jayewardene làm ChủTổng tịchthống. {{sfn|''The Daily FT''|2016}} {{sfn|''The Los Angeles Times''|2000}}
 
=== Lãnh đạo phe đối lập (1989 - 1994) ===