Mở trình đơn chính

Các thay đổi

 
=== Lãnh đạo phe đối lập (1989 - 1994) ===
[[Tập tin:Sirimavo_Ratwatte_Dias_Bandaranayaka_(1916-2000)_(Hon.Sirimavo_Bandaranaike_with_Hon.Lalith_Athulathmudali_Crop).jpg|nhỏ|Bandaranaike trongkhi nhữngvề năm cuối đờigià (khoảng năm 1981)]]
Vào ngày 6 tháng 2 năm 1989, trong khi vận động cho Đảng Tự do trong cuộc tổng tuyển cử năm 1989, Bandaranaike đã sốngthoát sótchết sau một cuộc tấn công némđánh bom., Mặc dù bà ấy không bị thương,tuy một trong những phụ tá của bà bị thương ở chân. {{sfn|''The Gazette''|1989|p=2}} Trong kết quả cuốibầu cùngcử vào ngày 19, Đảng Tự do đã bị đánh bại bởi Đảng Quốc gia dưới thờisự lãnh đạo của [[Ranasinghe Premadasa]], nhưng đã giành được 67 ghế, đủ để Bandaranaike đảm nhiệm chức vụ Lãnh đạo phe đối lập cho nhiệm kỳ thứ hai. {{sfn|Spencer|1989|p=47}} Bà được bầutái lại thành côngcử vào quốc hội ở Khu vực bầu cử Gampaha. {{sfn|Government of Sri Lanka|2001|p=2}} Cùng năm đó, chính phủ đã nghiềnđè nátbẹp phiến quân Janatha Vimukthi Peramuna, giết chết khoảng 30.000 đến 70.000 người trong số họ, thay vì chọn xét xử hay bỏ tù như Bandaranaike đã làm vào năm 1971. {{sfn|Rettie|2000}}
 
Năm 1990, khi lệnh ngừng bắn kéo dài 13 tháng đã bị phá vỡ bởi HổNhững Hổcon hổ giải phóng Tamil, sau khi các dânnhóm phiến quân khác đầuđã hàng vũ khí củagiải họgiáp, chính phủ đã quyết định ngừng đàm phán với Hổ và sử dụng giải pháp quân sự. Anura ủng hộ việcbước diđi chuyểnnày, {{sfn|''The Daily Spectrum''|1990|p=15}} nhưng mẹ anhông, Bandaranaike, đãthì lên tiếng phản đối kế hoạch này. Khi quyền hạn khẩn cấp được tổng thống đảm nhận, bà yêu cầu tình trạng khẩn cấp phải được dỡ bỏ, buộc tội chính phủ vi phạm nhân quyền. {{sfn|Murdoch|1990|p=9}} Trong thời gian làm lãnh đạo phe đối lập, bà ủng hộ luận tội Premadasa vào năm 1991, được lãnh đạo bởi các thành viên cao cấp của Đảng Quốc gia như Lalith Athulathmudali và Gamini Dissanayake. Cuộc luận tội thất bại, vì Premadasa đã bãi bỏ Nghị viện và Chủ tịch MH Mohamed đã bác bỏ đề nghị luận tội, nói rằng không có đủ chữ ký ủng hộ nó. {{sfn|Bandula|2013}} con gái Bandaranaike của Chandrika Kumaratunga, người đã từng sống lưu vong tự áp đặt tại London từ năm 1988, khi chồng bà đã bị ám sát, trở về Sri Lanka và tái gia nhập Đảng Tự do vào năm 1991. {{sfn|Schaffer|1995|p=412}} Trong năm đó, Bandaranaike, người ngày càng bị suy yếu do viêm khớp, bị đột quỵ. {{sfn|Dahlburg|1994|p=29}}
 
Năm 1992, Premadasa Udugampola, người đứng đầu Cục Điều hành Đặc biệt, đã buộc phải nghỉ hưu sau khi một sự phản đối quốc tế về lạm dụng nhân quyền nổi lên. Udugampola đưa ra một tuyên bố bằng văn bản rằng các đội tử thần được sử dụng để chống lại phiến quân đã được chính phủ ủng hộ. Bandaranaike ra mặt ủng hộ bằng chứng của mình, nhưng Udugampola bị buộc tội nuôi dưỡng sự thù địch công khai chống lại chính phủ. {{sfn|''The Times''|1992|p=17}} Khi Tổng thống Premadasa bị ám sát bởi một kẻ đánh bom tự sát vào ngày 1 tháng 5 năm 1993, ông Thủ tướng Dingiri Banda Wijetunga tuyên thệ nhậm chức là quyền tổng thống và đề cử để hoàn thành nhiệm kỳ chưa hết hạn của tổng thống cho đến ngày 02 tháng 1 năm 1995. {{sfn|Schaffer|1995|p=410}} {{sfn|''The Daily Sitka Sentinel''|1993|p=10}} Các thành viên của Nghị viện được yêu cầu bỏ phiếu về sự kế vị trong vòng một tháng. Do sức khỏe không thành công, Bandaranaike đã quyết định không tranh cử tổng thống mà tiếp tục làm lãnh đạo phe đối lập, và Wijetunga chạy không bị ngăn cản. {{sfn|''The Daily Sitka Sentinel''|1993|p=10}} {{sfn|Goldenberg|1993|p=12}}