Mở trình đơn chính

Các thay đổi

n
→‎Nuôi gia đình, công tác xã hội (1940-1959): xóa lặp nguồn và chỉnh lại câu văn hơi mang hướng dịch máy
Năm 1941, Bandaranaike gia nhập ''Lanka Mahila Samiti'' (Hiệp hội Phụ nữ Lankan), tổ chức tình nguyện lớn nhất đất nước của phụ nữ. Bà đã tham gia vào nhiều dự án xã hội do ''Mahila Samiti'' khởi xướng để trao quyền cho phụ nữ nông thôn và cứu trợ thảm họa.{{sfn|Moritz|1961|p=23}}{{sfn|Saha|1999|p=123}} Một trong những dự án đầu tiên của bà là một chương trình nông nghiệp để đáp ứng tình trạng thiếu sản xuất lương thực. Chức vụ đầu tiên của bà, với tư cách là thư ký của tổ chức, tham gia cuộc họp với các chuyên gia nông nghiệp để phát triển các phương pháp mới để tăng năng suất cây lúa.{{sfn|Saha|1999|p=123}} Theo thời gian, Bandaranaike lần lượt đảm nhiệm vị trí thủ quỹ, phó chủ tịch và cuối cùng là chủ tịch của ''Mahila Samiti'', tập trung vào các vấn đề giáo dục con gái, quyền chính trị của phụ nữ và kế hoạch hóa gia đình.{{sfn|Moritz|1961|p=23}} Bà cũng là thành viên của Hiệp hội Phụ nữ Phật giáo Ceylon, Hiệp hội Ung thư, Hiệp hội Quốc gia Ceylon về Phòng chống Bệnh lao và Hiệp hội Phúc lợi cho Y tá.{{sfn|Seneviratne|1975|p=115}}
 
Bandaranaike thường đi cùng S.W.R.D. trong các chuyến đi chính thức, cả trong và ngoài nước.{{sfn|Moritz|1961|p=23}} Bà và chồng đều có mặt sau khi [[bệnh viện tâm thần]] ở Angoda bị người Nhật ném bom trong cuộc đột kích vào Chủ nhật Phục sinh năm 1942, giết chết nhiều người.{{sfn|Seneviratne|1975|p=95}}{{sfn|Gunawardena|2005|p=9}} Khi Ceylon tiến tới vị thế tự trị vào năm 1947, S.W.R.D. trở nên tích cực hơn trong phong trào dân tộc. Ông chạy đua và được bầu vào Hạ viện từ Khu bầu cử Attanagalla.{{sfn|Candee|1957|p=26}} Ông được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Bộ Y tế và từng là Lãnh tụ Hạ viện, nhưng ngày càng trở nên thất vọng với các hoạt động và chính sách nội bộ của Đảng Thống nhất Quốc gia.{{sfn|Rowan|1971|pp=58–59}} Mặc dù ông không khuyến khích Bandaranaike tham gia vào các chủ đề chính trị và đã có khi tỏ ra xem thường bà trước mặt các đồng nghiệp, S.W.R.D. vẫn tôn trọng khả năng phán đoán của bà.{{sfn|Jeyaraj|2016}}{{sfn|''The Daily FT''|2016}} Năm 1951, bà thuyết phục ông ra khỏi Đảng Quốc gia Thống nhất và thành lập Đảng Tự do Sri Lanka (Đảng Tự do, còn gọi là SLFP).{{sfn|Rettie|2000}}{{sfn|''The Daily FT''|2016}} Bandaranaike vận động trong khu vực bầu cử Attanagalla của S.W.R.D. trong cuộc bầu cử quốc hội năm 1952, trongcòn khi ông du hành khắp đất nước để thu hút sự ủng hộ.{{sfn|Rettie|2000}} Mặc cuộc bầu cử đó, Đảng Tự do chỉ giành được chín ghế trong cuộc bầu cử đó, tuy nhiên S.W.R.D. đã được bầu vào Quốc hội.{{sfn|Rettie|2000}} Sau đó, S.W.R.D trở thành Lãnh đạo phe đối lập.{{sfn|Rowan|1971|p=59}}
[[Tập tin:Sirimavo_Bandaranaike_1961_(cropped)_1.PNG|trái|nhỏ| Bandaranaike, cùng các con Sunethra, Chandrika và Anura]]
Khi cuộc bầu cử mới được Thủ tướng [[John Kotelawala]] triệu tập vào năm 1956, S.W.R.D. đã cảm nhận được một cơ hội và thành lập Mahajana Eksath Peramuna (MEP), một liên minh bốn đảng rộng lớn, để tranh cử trong cuộc bầu cử năm 1956.{{sfn|Candee|1957|p=27}} Bandaranaike một lần nữa vận động cho chồng mình ở Attanagalla, ở thị trấn Balangoda, và ở Ratnapura cho Đảng Tự do.{{sfn|Jensen|2008|p=140}} Mahajana Eksath Peramuna đã giành chiến thắng áp đảo và S.W.R.D. trở thành Thủ tướng.{{sfn|Candee|1957|p=27}} Trong chuyến thăm cấp nhà nước tới Malaysia vào năm 1957, hai vợ chồng phải rút ngắn thời gian ở lại khi nhận được tin cha của Bandaranaike bị bệnh nặng sau một cơn đau tim. Ông đã chết hai tuần sau khi họ trở lại vội vã.{{sfn|Seneviratne|1975|p=166}}