Mở trình đơn chính

Các thay đổi

không có tóm lược sửa đổi
}}
{{Lịch sử Pháp}}
 
'''Đệ Tam Cộng hòa Pháp''' ([[tiếng Pháp]]: <span lang="fr">''La Troisième République''</span>, đôi khi còn được viết là <span lang="fr">''La III<sup>e</sup> République''</span>) là Chính phủ cộng hòa của [[Pháp]] tồn tại từ cuối [[Đệ Nhị Đế quốc Pháp]] được thành lập sau thất bại của [[Napoléon III của Pháp|Louis-Napoloén]] trong [[Chiến tranh Pháp - Phổ]] năm 1870 đến khi xuất hiện [[Nước Pháp Vichy|Chế độ Vichy]] trên đất Pháp sau [[Trận Pháp|cuộc xâm lược Pháp]] của [[Đức Quốc xã|Đệ Tam đế chế]] [[Đức]] năm 1940.
 
<span lang="fr">[[Adolphe Thiers]]</span>, được xem là <span lang="fr">''le Libérateur du Territoire''</span> (người giải phóng lãnh thổ) và đi theo [[Cộng hòa|nền Cộng hòa]] vào thập niên 1870, đã gọi nền cộng hòa vào thập niên 1870 là "hình thức chính phủ ít chia rẽ nước Pháp nhất". Đệ Tam Cộng hòa là chế độ kéo dài lâu nhất kể từ [[Cách mạng Pháp]] 1789.
 
== Lịch sử ==
Những ngày đầu của nền Cộng hòa thứ ba bị chi phối bởi những bất ổn chính trị gây ra bởi Chiến tranh Pháp-Phổ năm 1870-71, nơi đất nước vẫn chìm trong cuộc chiến ngay cả sau khi hoàng đế Napoléon III bị phế truất vào năm 1870. Người Phổ đã chiến thắng và đòi trả thù. và sáp nhập các lãnh thổ Alsace và Lorraine của Pháp. Những mất mát này dẫn đến sự hỗn loạn chính trị-xã hội và thành lập Công xã Paris. Ban đầu, nó đã cố gắng thiết lập lại chế độ quân chủ, nhưng tranh chấp về hệ thống quân chủ và ai sẽ là ngai vàng cuối cùng đã khiến ý tưởng này không thể thực hiện được. Do đó, một nền cộng hòa mới (thứ ba trong lịch sử của đất nước) đã được tuyên bố, ban đầu với ý định là tạm thời nhưng ngay sau đó được thành lập như một chính phủ chính thức và thường trực.
 
Sau đó, nó đã được viết Hiến pháp Pháp năm 1875 xác định các thông số của Cộng hòa thứ ba. Nó đã được ký kết với một cơ quan lập pháp tự trị, được chia thành Phòng đại biểu (''Chambre des députés'') và Thượng viện (''Sénat''), và tổng thống (''Président de la republique''), từng là giám đốc điều hành. Hai tổng thống đầu tiên, Adolphe Thiers và Patrice de Mac-Mahon, đã phải tập trung chính quyền của mình vào việc bảo tồn nền cộng hòa và thảo luận về các vấn đề chính trị khác, như có thể khôi phục chế độ quân chủ, một ý tưởng đã từng bị loại bỏ khi chính phủ đạt được sự ổn định chính trị và giành được sự ủng hộ phổ biến.''
 
Ở trong nước, một trong những điểm chính của Cộng hòa mới là vấn đề tách Nhà nước, làm giảm ảnh hưởng của Giáo hội Công giáo trong đời sống chính trị. Sự ổn định nội bộ đã dẫn đến một thời kỳ phát triển kinh tế và thịnh vượng mới, không chỉ trong lĩnh vực tài chính mà cả khu vực văn hóa và xã hội (Belle Époque). Mặc dù trước trong chính trị cấp tiến, các đảng Bảo thủ chiếm ưu thế trong đời sống chính trị trong những năm đầu thế kỷ XX cho đến khi chủ nghĩa xã hội lấy lại sức mạnh trong cuộc bầu cử giữa hai cuộc chiến giai đoạn. Các đảng chính là ''Républicains Modérés'' (Cộng hòa vừa phải, trung tâm), ''Alliance démocratique'' (Dân chủ Cộng hòa Liên minh, các trung hữu) và ''Radical-socialiste'' ([[Đảng cấp tiến (Pháp)|đảng cấp tiến]], để những trái).
 
Các nhà lãnh đạo đầu tiên ít chú ý đến chính sách đối ngoại, thích tập trung vào các vấn đề nội bộ, ngay cả sau thất bại của Phổ trong cuộc chiến năm 1870. Tuy nhiên, với sự thống nhất của Đức và sự trỗi dậy của một cường quốc quân sự và kinh tế ở châu Âu, các tổng thống và thủ tướng Pháp bắt đầu chú ý hơn đến các vấn đề lục địa và toàn cầu. Những năm 1880 - 90 bị thống trị bởi Shard Châu Phi, nhưng cuối cùng, Đệ tam Cộng hòa đã chứng kiến ​​sự bành trướng của Đế quốc Thực dân Pháp, với việc thiết lập tài sản của mình ở Đông Dương thuộc Pháp, Madagascar và Polynesia và, trên quy mô lớn hơn, ở Tây Phi.
 
Cuối cùng, sự trỗi dậy của quyền lực Đức trên lục địa châu Âu đã khiến người Pháp bắt đầu mối quan hệ với đối thủ cũ của họ, Anh. Vào tháng 4 năm 1904, đại diện của Đệ tam Cộng hòa và chính phủ Anh đã ký một loạt thỏa thuận chính trị - quân sự, thành lập một liên minh mới (Entente Cordiale). Do đó, vào năm 1914, người Anh và người Pháp đã chiến đấu cùng nhau trên các mặt trận khác nhau của Thế chiến I chống lại Đế quốc Đức. Bốn năm sau, người Đức sẽ chấp nhận thất bại và ký Hiệp ước Versailles, cấp các lãnh thổ cho Pháp (như sự trở lại của Alsace và Lorraine) và cam kết trả tiền bồi thường. Chiến thắng đến với chi phí cao, với hơn một triệu lính Pháp chết trong chiến đấu và bốn triệu người khác bị thương, cũng như tình hình kinh tế xấu đi (với nợ công tăng gấp ba và lạm phát tăng lên đến mức cắt cổ). Tại bàn đàm phán, trong khi Vương quốc Anh, các nước Mỹ và hầu hết các đồng minh muốn "duy trì hòa bình" trong thời hậu chiến Pháp đòi trả thù chống lại Đức bằng cách đặt chúng dưới áp lực kinh tế to lớn, mà sẽ gây khó chịu cho dân chúng Đức và sẽ khiến họ chuyển sang các nhóm dân tộc chủ nghĩa ngoài cùng bên phải, giống như Đức quốc xã.
 
Thời kỳ giữa các cuộc chiến đã chứng kiến ​​sự phân cực chính trị giữa Liên minh Cộng hòa Dân chủ và Xã hội Chủ nghĩa. Mặc dù nền kinh tế Pháp phải chịu đựng trong Chiến tranh thế giới thứ nhất và sau cuộc khủng hoảng năm 1929, đất nước này đã hồi phục vào giữa những năm 1930, do công nghiệp nặng và sản xuất kéo. Cộng hòa thứ ba vào năm 1938 ủng hộ chính sách xoa dịu của chính phủ Anh nhằm xoa dịu tham vọng của Đức Quốc xã, do Adolf Hitler lãnh đạo, nhưng cuộc xung đột đã không tránh khỏi và vào tháng 9 năm 1939, Pháp tuyên chiến với Đức. Vào tháng 5 năm 1940, người Đức đã xâm chiếm Pháp từ phía đông và vào tháng 6, Wehrmacht(quân đội Đức Quốc xã) tuần hành tại Paris. Người Pháp đơn giản là không thể ngăn chặn cuộc chiến chớp nhoáng của Đức và sau đó kêu gọi ngừng bắn. Vào ngày 22 tháng 6 năm 1940, mười tháng sau khi Thế chiến II bắt đầu, chính phủ Pháp đã ký một hiệp định đình chiến với người Đức. Điều này đánh dấu sự kết thúc của nền Cộng hòa thứ ba. Sau đó, Đức chiếm đóng quân sự ở phía bắc lãnh thổ Pháp, trong khi miền nam vẫn nằm dưới sự kiểm soát của chính quyền bù nhìn (gọi là Vichy France, hay L'État français), dưới sự lãnh đạo của cựu Thống chế Philippe Pétain(anh hùng của cuộc chiến trước). Một số nhà lãnh đạo chính trị và quân sự Pháp bác bỏ chính phủ áp đặt bởi người Đức và tuyên bố miễn phí Pháp (La France libre) một chính phủ song song lưu vong dưới sự lãnh đạo của Charles de Gaulle. Đức chỉ rời khỏi lãnh thổ Pháp vào cuối năm 1944 và một chính phủ lâm thời mới được ký kết, cho đến năm 1946, Cộng hòa Pháp thứ tư được tuyên bố.
 
Chính khách Adolphe Thiers (người từng là tổng thống thứ hai của Pháp) nói rằng chủ nghĩa cộng hòa, vào những năm 1870, là "hình thức chính phủ ít chia cắt đất nước nhất"; tuy nhiên, chính trị trong thời kỳ Cộng hòa thứ ba bị phân cực cao. Cánh tả, ngày càng cực đoan hơn, tự xưng là người thừa kế của Cách mạng Pháp. Quyền, tự xưng là một nhà vô địch của giai cấp nông dân, tán tỉnh chủ nghĩa độc đoán, và bảo vệ lợi ích của Giáo hội Công giáo và Quân đội. Mặc dù khác nhau phân chia tư tưởng và cử tri (ngay cả những nỗ lực đảo chính), Cộng hòa thứ ba vẫn sống sót và bảy mươi năm, làm cho ''Troisième République'' Chính phủ Pháp đã có thêm thời gian kéo dài kể từ khi chế độ quân chủ cũ sụp đổ (''Ancien Régime'') vào năm 1789.
 
== Xem thêm ==