Mở trình đơn chính

Các thay đổi

Chế độ Apartheid dần gây ra nhiều tranh cãi, dẫn tới sự [[Trừng phạt quốc tế|trừng phạt]] và [[rút vốn đầu tư]] từ nước ngoài và tình trạng bất ổn cũng như đàn áp ngày càng gia tăng bên trong Nam Phi. (Xem thêm bài về [[Lịch sử Nam Phi thời kỳ apartheid]].) Một giai đoạn đàn áp kéo dài của chính phủ, cùng nhiều cuộc phản kháng bạo lực, những cuộc [[đình công]], tuần hành, và [[phá hoại]] của nhiều phong trào phản đối chế độ apartheid, mà nhất là [[Đại hội Dân tộc Phi]] (ANC), diễn ra. Cuối thập 1970, Nam Phi khởi động một chương trình [[vũ khí hạt nhân]], và trong thập kỷ sau đó họ đã chế tạo ra sáu vũ khí hạt nhân có thể sử dụng. Lý do căn bản của hành động sở hữu vũ khí hạt nhân bị tranh cãi, nhưng mọi người tin rằng [[Vorster]] và [[PW Botha]] muốn có khả năng buộc Hoa Kỳ phải can thiệp trong trường hợp xảy ra cuộc chiến giữa Nam Phi và chính phủ MPLA của Angola được Cuba hậu thuẫn.
 
Năm 1990, [[Frederik Willem de Klerk]] của Đảng Quốc gia lên làm tổng thống thay thế Botha. Nhờ vị trí này, và với quyết tâm, ông đã cải cách để từng bước phá bỏ chủ nghĩa phân biệt chủng tộc Apartheid và tiến hành bước đầu tiên đàm phán về việc rời bỏ quyền lực của chính họ khi dỡ bỏ lệnh cấm đảng Đại hội Dân tộc Phi và các tổ chức chính trị [[cánh tả]] khác hoạt động, và trả tự do cho những tù nhân da màu, trong số đó có [[Nelson Mandela]] sau hai bảy27 năm ở tù vì cáo buộc hành động bạo lực vũ trang. Các luật lệ liên quan tới Apartheid dần được hủy bỏ, và Nam Phi cũng phá hủy kho vũ khí hạt nhân của mình và gia nhập [[Hiệp ước không phổ biến vũ khí hạt nhân|Hiệp ước Không Phổ biến Vũ khí Hạt nhân]]. Cuộc [[Tổng tuyển cử Nam Phi, 1994|bầu cử đa sắc tộc]] đầu tiên được tổ chức năm 1994, Đại hội Dân tộc Phi giành thắng lợi vang dội với đa số ghế. Đảng này đã lên nắm quyền lực tại Nam Phi kể từ thời điểm đó.
 
Dù chế độ apartheid đã chấm dứt, hàng triệu người dân Nam Phi, chủ yếu là người da đen, vẫn tiếp tục sống trong [[nghèo|nghèo khổ]]. Điều này một phần bởi di sản của hệ thống apartheid (dù tình trạng nghèo khổ cũng là vấn đề trên khắp châu Phi), và, một điều mà ngày càng có nhiều người coi là một sai lầm của chính phủ hiện nay trong việc giải quyết các vấn đề xã hội, cộng với những quy định tiền tệ và thuế của chính phủ hiện tại nhằm đảm bảo cả việc tái phân phối tài sản và tăng trưởng kinh tế. Trong mười năm kể từ khi Đại hội Dân tộc Phi lên nắm quyền, [[Chỉ số phát triển con người|Chỉ số Phát triển Con người]] [[Liên Hiệp Quốc|Liên hiệp quốc]] của Nam Phi đã giảm thảm hại, tuy trước đó nó luôn tăng trưởng vững chắc cho tới giữa thập niên 1990.<ref>{{Chú thích web|url=http://hdr.undp.org/hdr2006/statistics/countries/country_fact_sheets/cty_fs_ZAF.html|tiêu đề=South Africa|ngày=2006|nhà xuất bản=United Nations Development Programme|work=Human Development Report}}</ref> Đa số nguyên nhân có thể quy cho [[dịch bệnh|đại dịch]] [[HIV/AIDS|AIDS]] và sai lầm của chính phủ trong việc đương đầu với nó.<ref>{{Chú thích web|url=http://www.sairr.org.za/wsc/pstory.htx?storyID=428|tiêu đề=Ridicule succeeds where leadership failed on AIDS|nhà xuất bản=South African Institute of Race Relations|ngày=10 tháng 11 năm 2006}}</ref> Tuy nhiên, chính sách nhà ở xã hội của Đại hội Dân tộc Phi đã mang lại một số cải thiện trong điều kiện sống tại nhiều vùng bằng cách xem xét lại chi tiêu ngân sách và cải thiện tính hiệu năng của hệ thống thu thuế.
Người dùng vô danh