Khác biệt giữa các bản “Trận Rạch Gầm – Xoài Mút”

n
Đã lùi lại sửa đổi của 2709tung2709 (Thảo luận) quay về phiên bản cuối của Linhcandng
(Nhận xét phiến diện nên đã sửa đổi để phù hợp hơn)
n (Đã lùi lại sửa đổi của 2709tung2709 (Thảo luận) quay về phiên bản cuối của Linhcandng)
Thẻ: Lùi tất cả
:''Tướng Xiêm là Chiêu Tăng, Chiêu Sương không biết [[địa lý]], lại quen thắng trận luôn, liền kéo quân thẳng xuống [[Mỹ Tho]], gặp quân phục binh chặn đánh, quân Xiêm thua, theo đường núi Chân Lạp chạy về...[[Tháng tư|Tháng 4]] năm [[Ất Tỵ]] (1785), ngài (Nguyễn Ánh) đến thành [[Bangkok|Vọng Các]], vua Xiêm hỏi sự trạng bị thua. Ngài nói hết chuyện Tăng, Sương tàn bạo, dân ta thán, nên thua. Xiêm vương giận lắm, muốn chém Tăng, Sương, ngài lại hòa giải...Xiêm vương mới nguôi giận.''<ref>Quốc triều sử toát yếu'', tr. 35.</ref>
 
ĐạiChính Namsử Thựccủa Lụcnhà Nguyễn, ghi nhưđược sauviết với quan điểm ủng hộ Nguyễn Ánh, phê phán Nguyễn Huệ cũng phải thừa nhận<ref>Sử quán triều Nguyễn, Đại Nam thực lục, sách đã dẫn, t. II, tr. 65</ref>:
{{cquote|"''...quân Xiêm (từ sau khi thua trận Rạch Gầm – Xoài Mút) tuy ngoài miệng thì nói khoác nhưng trong bụng thì sợ Nguyễn Huệ như sợ [[cọp]]."''}}
 
*Trải qua 14 năm, kể từ ngày khởi sự cho tới năm [[1785]], nghĩa quân Tây Sơn đã giành được nhiều chiến thắng lớn, nhưng chưa có chiến thắng nào nhanh gọn, lớn lao và rực rỡ bằng chiến thắng Rạch Gầm-Xoài Mút. Chỉ trong thời gian một ngày, quân đội Tây sơn đã tiêu diệt gọn nhiều vạn quân Xiêm-Nguyễn, đặt toàn bộ lãnh thổ [[Đàng Trong]] dưới quyền kiểm soát của mình. Trong trận quyết chiến này, Nguyễn Huệ đã lợi dụng địa hình, vận dụng chiến thuật một cách linh hoạt. Đặc biệt, ông đã khéo léo kết hợp quân thủy và quân bộ để cùng tấn công, đánh đối phương trên cả bốn mặt, nhưng chủ lực là đánh thật mạnh vào sườn địch. Xét toàn cục, cuộc tiến công trên có ý nghĩa chính trị, quân sự rất to lớn; nó có tác dụng quyết định đối với cuộc diện ở miền Nam<ref>Lược theo ''Tìm hiểu thiên tài quân sự của Nguyễn Huệ'', tr. 97 và 101.</ref>.
*Không thể tấn công đối phương ở [[Trà Tân]], vì đây là một bản doanh tập trung đông quân và được phòng bị chặt chẽ, trong khi quân của Tây Sơn ít hơn hẳn về số lượng. Hơn nữa trong tình hình cả nước lúc bấy giờ, đòi hỏi Nguyễn Huệ phải đánh nhanh giải quyết nhanh. Bởi kẻ thù nguy hiểm của Tây Sơn không phải chỉ có liên quân Xiêm-Nguyễn ở [[Gia Định]] mà còn có quân chúa [[Trịnh]] ở [[Thuận Hóa]]. Tiến công vào Trà Tân, cuộc chiến đấu chắc chắn sẽ ác liệt và kéo dài. Như vậy, quân chủ lực tinh nhuệ của Tây Sơn bị giam chân ở phía Nam. Rất có thể, khi ấy quân Trịnh chớp lấy thời cơ đánh vào [[Quy Nhơn]]. Phải đồng thời đối phó với hai kẻ thù ở hai phía, quân Tây Sơn chắc chắn sẽ bị phân tán lực lượng. Đó là những lý do vì sao Nguyễn Huệ không mở cuộc tiến công vào đó, mà chủ trương nhử địch ra khỏi căn cứ, kéo họ đến một địa hình có lợi cho quân mình, để tiêu diệt gọn bằng một trận thủy chiến.
*Trong tập Kỷ yếu Hội nghị khoa học lịch sử nhân kỷ niệm 200 năm ngày chiến thắng Rạch Gầm – Xoài Mút tại Tiền Giang vào tháng 12-1984, trong đó bài tham luận của nhà sử học Phan Huy Lê đánh giá, nhận xét như sau<ref>Kỷ yếu Hội nghị khoa học “Chiến thắng Rạch Gầm – Xoài Mút”, Tiền Giang, 1984, trang 300, 307, 320</ref>: ''"Cuộc kháng chiến chống quân xâm lược Xiêm được bọn phong kiến phản bội Nguyễn Ánh tiếp tay, là cuộc đấu tranh bảo vệ độc lập dân tộc… Quân xâm lược lại được Nguyễn Ánh dẫn đường và được các thế lực phong kiến phản động bên trong, nhất là tầng lớp đại địa chủ ở Gia Định ủng hộ. Thế mà với chiến thắng Rạch Gầm – Xoài Mút, quân Tây Sơn đã nghiền nát quân cướp nước và bán nước bằng một trận tiêu diệt sấm sét... Đó là một chiến công lớn, oanh liệt đầu tiên của nhân dân miền Nam, bất chấp những khó khăn, phức tạp của hoàn cảnh lịch sử và sự phản bội của bè lũ phong kiến trong nước"''
 
Trong bài thơ ''[[Lịch sử nước ta (thơ lịch sử)|Lịch sử nước ta]]'', Chủ tịch [[Hồ Chí Minh]] phê phán hành động cầu viện quân đội ngoại quốc của Nguyễn Ánh:
{{cquote|''Gia Long lại dấy can qua<br>Bị Tây Sơn đuổi, chạy ra nước ngoài.<br>Tự mình đã chẳng có tài,<br>Nhờ Tây qua cứu tính bài giải vây.<br>Nay ta mất nước thế này,<br>Cũng vì vua Nguyễn rước Tây vào nhà,<br>Khác gì cõng rắn cắn gà,<br>Rước voi dẫy mả, thiệt là ngu si.''|||[[Hồ Chí Minh]]<ref>Hồ Chí Minh toàn tập (tập 3), Nhà xuất bản Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2000</ref>}}
 
==Ảnh==