Khác biệt giữa các bản “Minh Mạng”

→‎Thái tử: Chưa từng có tài liệu nào ghi lại Lê Văn Duyệt phản đối việc chọn Nguyễn Phúc Đảm, chỉ có Nguyễn Văn Thành là người gay gắt nhất thôi
(→‎Thái tử: Chưa từng có tài liệu nào ghi lại Lê Văn Duyệt phản đối việc chọn Nguyễn Phúc Đảm, chỉ có Nguyễn Văn Thành là người gay gắt nhất thôi)
Con thứ nhất của [[Gia Long]] là [[thái tử|Hoàng thái tử]] [[Nguyễn Phúc Cảnh]] mất sớm vào năm [[1801]]. Do [[Thái tử]] Cảnh là người con chịu nhiều ảnh hưởng của [[thiên Chúa giáo|đạo Gia Tô]] từ [[Pháp]] nên sau khi hoàng tử Cảnh qua đời, vua [[Gia Long]] không chọn cháu đích tôn của mình (con của hoàng tử Cảnh) làm người kế vị vì sợ những ảnh hưởng của [[Pháp]] tới triều đình.
 
Mặc dù có nhiều đình thần phản đối (đặc biệt là [[Nguyễn Văn DuyệtThành]]) nhưng vua Gia Long vẫn quyết định chọn Nguyễn Phúc Đảm làm người kế vị. Hoàng tử Đảm vốn là người hay bài xích đạo Gia Tô và không có cảm tình với người Pháp – tư tưởng này giống với Gia Long. Năm [[1815]], Nguyễn Phúc Đảm được phong [[Thái tử|Hoàng thái tử]] và từ đó sống ở điện Thanh Hòa để quen với việc trị nước.
 
Theo ý kiến của các nhà nghiên cứu Nguyễn Phan Quang, Đặng Việt Thủy và Đặng Thành Trung, Minh Mạng là người được [[Gia Long]] lựa chọn truyền ngôi, không chỉ vì năng lực mà còn vì hy vọng gửi gắm vào ông thực hiện chính sách thoát khỏi ảnh hưởng và âm mưu áp chế của người Pháp,<ref>Nguyễn Phan Quang, sách đã dẫn, tr. 662.</ref><ref>Đặng Việt Thủy; Đặng Thành Trung, sách đã dẫn, tr. 287-288.</ref> bởi khi còn sống, Gia Long đã chịu ơn người Pháp và không thể ra mặt giải quyết những mâu thuẫn nhằm thoát khỏi ảnh hưởng đó.<ref>Nguyễn Phan Quang, sách đã dẫn, tr. 665.</ref>