Khác biệt giữa các bản “Cung điện Heian”

Hỏa hoạn là một vấn nạn thường xuyên vì khu phức hợp cung điện được xây dựng gần như hoàn toàn bằng gỗ. Daigokuden {{nihongo||大極殿||hanviet=Đại Cực điện|kyu=|hg=|kk=||lead=yes}} được xây dựng lại sau các vụ cháy vào năm 876, 1068 và năm 1156 mặc dù bị hạn chế sử dụng. Tuy nhiên, sau trận hỏa hoạn lớn năm 1177 đã phá hủy phần lớn Đại Nội cung, Daigokuden không bao giờ được xây dựng lại. Burakuin {{nihongo||豊楽院||hanviet=Phong Lạc viện|kyu=|hg=|kk=||lead=yes}} cũng đã bị phá hủy bởi một vụ hỏa hoạn vào năm 1063 và tuơng tự như Daigokuden, Burakuin cũng không bao giờ được xây dựng lại.<ref name="McCullough pp. 174–175"/>
 
Kể từ năm 960, Nội cung đã liên tục bị phá hủy bởi hỏa hoạn, nhưng nó được xây dựng lại một cách có hệ thống và được sử dụng làm nơi ở chính thức của hoàng gia cho đến cuối thế kỷ XII.<ref name="McCullough pp. 174–175"/> Trong thời gian xây dựng lại Nội cung sau các vụ hỏa hoạn, thiên hoàng thường phải ở tại các cung điện thứ cấp ''sato-dairi'' {{nihongo||里内裏||hanviet=Lí Nội cung|kyu=|hg=|kk=||lead=yes}} trong thành. Thông thường những cung điện thứ cấp này được cung cấp bởi [[gia tộc Fujiwara]], đặc biệt là trong giai đoạn sau của thời kỳ Heian để thực hiện kiểm soát chính trị ''[[de facto|thực tế]]'' bằng cách cung cấp các phối ngẫu cho các thiên hoàng kế vị nhau.<ref>[https://www.northernarchitecture.us/japanese-gardens/the-heian-period.html The Heian period] Truy cập ngày 7 tháng 6 năm 2019</ref> Do đó, ông bà ngoại của thiên hoàng đã bắt đầu chiếm đoạt việc cư trú trong cung điện trước khi kết thúc thời kỳ Heian. Các thiên hoàng đã nghỉ hưu vẫn tiếp tục duy trì quyền lực của mình trong hệ thống {{Nihongo|[[Viện chính]]|院政|insei}} từ năm 1086, điều này càng làm tăng thêm tầm quan trọng của cung điện.<ref>Ponsonby-Fane, Richard. (1959) tr. 257-258</ref><ref>Nussbaum, Louis-Frédéric and Käthe Roth. (2005), [https://books.google.com.vn/books?id=p2QnPijAEmEC&pg=PA385&redir_esc=y#v=onepage&q&f=false tr. 385]</ref>
 
Sau một vụ hỏa hoạn vào năm 1177, quần thể cung điện chính đã bị bỏ hoang và các thiên hoàng cư ngụ trong các cung điện nhỏ hơn (trước là ''sato-dairi'') trong thành và các biệt thự bên ngoài thành. Vào năm 1227, trận hỏa hoạn cuối cùng đã phá hủy những gì còn lại của Nội cung, và sau đó Đại Nội cung cũ bị phá hủy hoàn toàn. Năm 1334 [[Thiên hoàng Go-Daigo]] đã ban hành một sắc lệnh để xây dựng lại Đại Nội cung, nhưng do thiếu kinh phí vào lúc đó việc xây dựng lại đã không thể thực hiện.<ref>Hall (1974) tr. 27</ref> [[Hoàng cung Kyoto]] ngày nay nằm ngay phía tây của điện Tsuchimikado {{nihongo||土御門殿||hanviet=Ngự Thổ Môn điện|kyu=|hg=|kk=||lead=yes}}, dinh thự Fujiwara tuyệt đẹp ở góc đông bắc của thành.<ref>McCullough (1999) tr. 175</ref> [[Thần kỳ quan]], phần cuối cùng của cung điện vẫn được sử dụng cho đến năm 1585.<ref>Ponsonby-Fane, Richard Arthur Brabazon (1956), tr. 50</ref>