Khác biệt giữa các bản “Lịch sử Pháp”

Tuy nhiên, vào năm 1733, một cuộc chiến khác đã nổ ra ở trung tâm châu Âu được gọi là "Chiến tranh kế vị Ba Lan". Pháp đã tham gia cuộc chiến này chống lại [[Đế quốc Áo]]. Hai cường địch của Pháp là Hà Lan và Anh đều tuyên bố trung lập, hậu quả là Áo phải đơn độc chống lại liên minh Pháp-Tây Ban Nha và hứng chịu một thất bại thảm hại. Theo các điều khoản của Hòa ước Vienna (1738), [[Lorraine|Công quốc Lorraine]] đã đươc sáp nhập vào lãnh thổ của Pháp, qua đó lãnh thổ của Pháp tiếp tục được mở rộng về diện tích.
 
Hai năm sau, vào năm 1740, lại nổ ra cuộc [[chiến tranh kế vị Áo]]. Pháp đứng về phía nước [[Phổ (quốc gia)|Phổ]] của [[Frederick Đại Đế]] chống lại Áo và Anh trong cuộc xung đột này. Cuộc chiến đã diễn ra ở cả [[Bắc Mỹ]] và [[Ấn Độ]] cũng như [[châu Âu]] trong suốt tám năm, trước khi các điều khoản hòa bình đã được hai bên chấp nhận trong Hiệp ước Aix-la-Chapelle (1748). Không ai coi đây là một nền hòa bình kéo dài, mà chỉ là một thỏa thuận ngừng bắn tạm thời giữa các cường quốc. Phổ đã giành được những vùng lãnh thổ đáng kể của Áo sau cuộc chiến (bao gồm cả vùng đất [[Silesia]] trù phú) và nổi lên trở thành một mối đe dọa mới đối với Pháp. Điều này dẫn đến cuộc "cách mạng ngoại giao" năm 1756, trong đó các liên minh trong cuộc chiến kế vị Áo đã bị đảo ngược hoàn toàn. Pháp trở thành đồng minh của Áo và Nga, trong khi Anh giờ đây lại chuyển sang liên minh với Phổ. Cuộc [[Chiến tranh Bảy năm]] nổ ra giữa hai phe, được một số người coi là cuộc [[chiến tranh thế giới]] đầu tiên trong lịch sử. {{đang viết}}.
 
Tại chiến trường Bắc Mỹ, Pháp đã liên minh với những bộ lạc [[người Mỹ bản địa]] để chống lại người Anh, và mặc dù đã dành được một vài thắng lợi tại các trận đánh Great Meadows và Monongahela , quân Pháp vẫn bị quân Anh đả bại trong trận Quebec (1759). Ở chiến trường châu Âu, Pháp cố gắng tiêu diệt nước chư hầu của Anh là [[Hanover]] nhưng không thành công. Năm 1762, liên minh [[Nga]], [[Pháp]] và [[Áo]] đang trên bờ vực nghiền nát nước Phổ thì nữ hoàng Nga bất ngờ qua đời và vị [[Sa hoàng]] mới của nước Nga khi lên ngôi đã tuyên bố rút khỏi cuộc chiến. Trên biển, hải quân Pháp đã bị nghiền nát bởi các hạm đội của Anh tại Lagos và Vịnh Quiberon vào năm 1759 và một cuộc phong tỏa của hải quân Anh đã làm buộc Pháp phải giữ hạm đội của mình ở cảng. Cuối cùng, hòa bình đã được hai bên chấp nhận trong Hiệp ước Paris (1763) và Pháp bị mất toàn bộ [[thuộc địa]] của mình ở [[Bắc Mỹ]] vào tay [[Đế quốc Anh|Anh]].
 
Chiến thắng của Anh trước Pháp trong [[Chiến tranh Bảy năm]] đã làm lu mờ vị thế cường quốc thực dân hàng đầu châu lục của Pháp. Năm 1766, Vương quốc Pháp sáp nhập Lorraine và một năm sau đã mua lại [[Corsica]] từ Genève.
 
Mất đi đế chế thực dân của mình ở Bắc Mỹ vào tay Anh, Pháp đã nhìn thấy một cơ hội tốt để trả thù Anh khi họ quyết định liên minh với người Mỹ vào năm 1778, và gửi một đội quân đến Mỹ để hỗ trợ cho [[Cách mạng Mỹ|cuộc đấu tranh giành độc lập tại đây]]. Tây Ban Nha, đồng minh của Pháp, và cả Cộng hòa Hà Lan cũng tham gia cuộc chiến tranh này bên phía Pháp. Đô đốc Pháp de Grasse đã đánh bại một hạm đội Anh tại [[Vịnh Chesapeake]] trong khi nhiều người Pháp như Jean-Baptiste Donatien de Vimeur hay [[Marquis de Lafayette]] đã chiến đấu cho lực lượng Mỹ trong chiến thắng quyết định trước quân Anh tại [[Trận Yorktown]]. [[Chiến tranh cách mạng Mỹ]] kết thúc với [[Hiệp ước Paris (1783)]]; các thuộc địa của Anh ở Bắc Mỹ giành độc lập và thành lập nên [[Hợp chúng quốc Hoa Kỳ]].
 
==Chú thích==