Mở trình đơn chính

Các thay đổi

không có tóm lược sửa đổi
== Lưu doạn nội dung cũ ==
Trên thực tế phương pháp dựa trên hiện tượng carbon phóng xạ ({{chem|14|C}}) được tạo ra liên tục trong khí quyển bởi phản ứng giữa [[tia vũ trụ]] và [[nitơ]]. Sau đó ({{chem|14|C}}) kết hợp với khí [[Ôxi]] trong khí quyển tạo ra phóng xạ [[Cacbon điôxít]], được tích hợp vào thực vật bằng quá trình [[Quang hợp]]; động vật bằng cách ăn thực vật. Khi động vật và thực vật chết đi, nó sẽ làm carbon ngừng trao đổi với môi trường, tại thời điểm này lượng ({{chem|14|C}}) sẽ giảm đi bởi vì sự phân rã [[phóng xạ]]. Đo lượng ({{chem|14|C}}) trong một mẫu từ thực vật hoặc động vật đã chết như một mảnh gỗ hoặc mảnh xương cung cấp thông tin có thể được sử dụng để tính toán khi động vật hoặc thực vật chết. Những mẫu càng cũ thì lượng ({{chem|14|C}}) càng ít bởi vì (khoảng thời gian mà một nửa mẫu đã cho sẽ bị phân rã) là khoảng 5.730 năm. Tuổi đời của mẫu cũ nhất được xác định bằng phương pháp này có tuổi đời khoảng 50000 năm về trước, mặc dù phương pháp chuẩn bị đặc biệt sẽ cho phép phân tích chính xác những mẫu cũ hơn. Những nghiên cứu đã được tiến hành từ những năm 1960 để xác định được tỉ lệ ({{chem|14|C}}) trong khí quyển trong 50000 năm qua. Dữ liệu thu được được thể hiện qua những biểu đồ đường và hiện tại đang được sử dụng để chuyển từ tuổi carbon sang tuổi ước tính của vật thể mẫu. Các chỉnh sửa khác phải được thực hiện để chiếm tỷ lệ ({{chem|14|C}}) trong các loại sinh vật khác nhau (phân đoạn) và mức độ khác nhau của ({{chem|14|C}}) trong toàn bộ [[sinh quyển]] (hiệu ứng hồ chứa). Thêm vào đó, các biến chứng khác đến từ việc đốt nhiên liệu hóa thạch như than đá và dầu, và từ các vụ thử hạt nhân trên mặt đất được thực hiện trong những năm 1950 và 1960. Bởi vì thời gian cần thiết để chuyển đổi vật liệu sinh học thành nhiên liệu hóa thạch dài hơn đáng kể so với thời gian cần thiết cho ({{chem|14|C}}) phân rã , nên hầu hết [[nhiên liệu hoá thạch]] không có ({{chem|14|C}}). Kết quả là trong thế kỉ 19 tỉ lệ ({{chem|14|C}}) bị sụt giảm đáng kể trong khí quyển. Ngược lại, thử nghiệm hạt nhân làm tăng gấp đôi số lượng ({{chem|14|C}}) trong khí quyển và đạt mức tối đa trong năm 1965.
:Nhờ bạn hỗ trợ giúp, các em sinh viên mới chỉ làm quen thôi nên thuật ngữ còn lộn xộn lắm. Cảm ơn.[[Thành viên:Cheers!|Prof. Cheers!]] ([[Thảo luận Thành viên:Cheers!|thảo luận]]) 03:44, ngày 3 tháng 7 năm 2019 (UTC)