Khác biệt giữa các bản “Minh Thành Tổ”

Biết được sự tình không hề đơn giản, Chu Đệ lập tức bắt giữ nữ tỳ cùng toàn bộ người trong cung của Lữ Tiệp dư để thẩm vấn.
 
Trong quá trình điều tra, Chu Đệ lại nghe được người tố cáo rằng Lữ Tiệp dư vì ghen tức nên đã dùngthông đồng với hai hoạn quan Kim Đắc, Kim Lương lấy được từ một người thợ bạc một ít tỳ sương (thạch tín), hạnghiền độcthành bột rồi cho vào trà Hồ đào dâng Quyền phi uống nên nàng trúng độc mà chết.
 
Có giai thoại truyền lại rằng, mặc dù đều là người gốc Triều Tiên, nhưng Lữ phi năm xưa từng buông lời châm chọc Quyền phi. Mối quan hệ của hai người vì vậy mà chẳng có lấy nửa điểm tốt đẹp.
 
Vốn là Hoàng đế tàn bạo khét tiếng, lại đau đớn vì mất đi ái phi, Minh Thành Tổ Chu Đệ trong cơn thịnh nộ đã không cần điều tra, lập tức hạ lệnh giết chết 100 cung nữ và thái giám trong cung Lữ Tiệp dư, bắt các nội quan, thợ bạc giết sạch.
 
Về phần Lữ Tiệp dư, bản thân mỹ nhân Cao Ly này lại càng bị đối xử tàn bạo, bị dùng que hàn tra tấn suốt một tháng mới được ban chết.
 
Không chỉ vậy, Chu Đệ còn hạ lệnh bắt Hoàng đế Triều Tiên xử tử toàn bộ gia tộc của vị Tiệp dư họ Lữ này. Trong cơn giận ngút trời, Chu Đệ chẳng thèm điều tra kỹ, cứ mặc sức bắt giết bất chấp đúng sai.  
 
Mãi đến năm cuối của thời kỳ niên hiệu Vĩnh Lạc, sự thật mới được phơi bày, cho thấy đó là vụ án oan lớn khủng khiếp. Thì ra, năm xưa khi Quyền phi, Lữ Tiệp dư được vào cung, cũng có một Lữ thị khác là con gái một thương gia Trung Hoa được tuyển vào cung.
Sau khi Quyền phi chết một thời gian, Minh Thành Tổ cũng dần nguôi ngoai đau buồn. Trong hậu cung có Vương Quý phi dần dần đã thay thế được vị trí của Quyền phi và trở thành phi tử Minh Thành Tổ sủng ái nhất. Sử sách Trung Quốc cũng ghi chép rằng, đây là một phụ nữ hiền hậu, đức hạnh, quản lý êm xuôi mọi việc trong hậu cung nên được Hoàng đế dự định sắc phong làm hoàng hậu. Bình thường, sức khỏe của bà rất tốt. Đột nhiên một ngày, người phụ nữ này bị cảm phong hàn kèm theo đau bụng dữ dội. Sau khi được thái y chẩn bệnh và cho dùng thuốc, ngày đầu tiên bệnh tình của Vương quý phi có dấu hiệu chuyển biến tích cực.
 
Tuy nhiên, đến ngày hôm sau, tứ chi của bà trở nên lạnh toát, mất cảm giác. Thái y lập tức kê thang thuốc mới nhưng vừa uống xong, Vương Quý phi đột tử. CáiHoàng chếtđế củaChu Đệ thêmnghe mộttin lầnVương nữaquý khiếnphi Minhchết Thànhkinh Tổngạc rơitột vàođộ đauphải khổmất hồi tuyệtlâu vọng.mới hồi việctỉnh. nàyÔng nênvừa Tháiôm ychặt điềulấy trịthi chínhthể chocủa Vương Quýquý phi sauvừa khóc lóc vật vã. Đột nhiên, ông ta nổi cơn điên đứng phắt khidậy bịhạ xửlệnh đánh vẫnchủ bịtrị đemthái điy chém80 đầu.trượng Khônglớn nhữngsau vậy,đó hơnthì 200chặt ngườiđầu. trongChưa giadừng tộclại, củaông viênta tháicòn yhạ nàylệnh cũngchém bịđầu giếthết tronghơn cơn200 thịnhngười nộtrong dòng tộc của đươngvị kimthái Hoàngy đếkia. Đồng thời, những người tiến cử vị thái y này chữa bệnh cho Quý phi cũng bị cách chức, điều tra.
 
Chủ trị thái y bị nghi ngờ có sử dụng thạch tín để hạ độc Vương quý phi, như vậy thạch tín được lấy từ đâu?
Đúng lúc đấy Minh Thành Tổ nghe tin trong hậu cung phi tần Giả Lữ, Ngư thị và thái giám lén lút “thông gian”. Cơn thịnh nộ nổi lên, ông đã cho treo cổ Giả Lữ và Ngư thị. Đó là năm 1420. Chưa dừng lại đó, Minh Thành Tổ đích thân điều tra thị tỳ của Giả Lữ và phát hiện ra âm mưu kinh thiên động địa trong hậu cung, đó là có người đang tìm cách mưu sát hoàng thượng. Trong cơn tức giận điên cuồng, sự tàn bạo đã nổi lên, Chu Đệ quyết định thanh lọc toàn bộ hậu cung và cuộc thảm sát thứ hai đã xảy ra với cái chết của gần 2.800 cung nữ và thái giám. Ho đã bị khép tội mưu phản và xử tử bằng lăng trì. Màn thảm sát đẫm máu này kéo dài trong 3 ngày liên tiếp trước sự chứng kiến của Chu Đệ, có người trước khi chết còn chỉ mặt hoàng đế mắng chửi.
 
Thứ nhất: Lấy từ xưởng bạc của công bộ. Thứ hai: Lấy từ chùa Quang Lộc. Thứ ba: Lấy từ kính sự phòng và cuối cùng là từ ngự dược phòng của thái y viện. Xưởng đúc bạc đương nhiên cần phải sử dụng thạch tín để phân biệt bạc thật và bạc giả. Chùa Quang Lộc là nơi mua bán đồ cho nội cung, rất nhiều chuột nên thường dùng chút thạch tín trộn với thức ăn để bẫy chuột. Kính sự phòng phụ trách chế rượu độc ngự ban thì đương nhiên sẽ có thạch tín. Chỉ còn ngự dược phòng tại sao lại có thạch tín khó mà giải thích. Chu Đệ đã phê chuẩn cẩm y vệ đến các nơi này điều tra, cuối cùng những người có nghi ngờ liên quan đến vụ việc cũng đều bị bắt nhốt, tra khảo và chém đầu.
 
Sau khi tĩnh tâm, Chu Đệ đã cho gọi viện sử của thái y viện đến hỏi nguyên nhân dẫn đến cái chết của Vương quý phi. Viện sử cho rằng việc chủ trị thái y không nhầm khi kê đơn thuốc cho Vương quý phi. Sau khi nghe kỹ việc giải thích của viện sử viện thái y, Chu Đệ đã hiểu rằng thái y chủ trị không có lỗi gì trong cái chết của Vương quý phi nhưng người thì cũng đã giết rồi không làm được gì nữa.
 
Đúng lúc đấy Minh Thành Tổ nghe tin trong hậu cung phi tần Giả Lữ, Ngư thị và thái giám lén lút “thông gian”. Cơn thịnh nộ nổi lên, ông đã cho treo cổ Giả Lữ và Ngư thị. Đó là năm 1420. Chưa dừng lại đó, Minh Thành Tổ đích thân điều tra thị tỳ của Giả Lữ và phát hiện ra âm mưu kinh thiên động địa trong hậu cung, đó là có người đang tìm cách mưu sát hoàng thượng. TrongSợ tính mạng của mình cũng như người thân và thiên hạ của mình khó mà giữ được nên trong cơn tức giận điên cuồng, sự tàn bạo đã nổi lên, Chu Đệ với tôn chỉ thà giết nhầm vài nghìn người còn hơn bỏ sót 1 người đã quyết định thanh lọc toàn bộ hậu cung và cuộc thảm sát thứ hai đã xảy ra với cái chết của gần 2.800 cung nữ và thái giám. Ho đã bị khép tội mưu phản và xử tử bằng lăng trì. Màn thảm sát đẫm máu này kéo dài trong 3 ngày liên tiếp trước sự chứng kiến của Chu Đệ, có người trước khi chết còn chỉ mặt hoàng đế mắng chửi.
 
Khi mới xảy ra vụ án oan, các phi tần Triều Tiên như Nhâm thị, Trịnh thị đều tự thắt cổ tự tử, Hoàng thị, Lý thị bị xử chém...
 
Theo ghi chép trong “Lý triều thực lục”, khi các cung nữ bị giết hại, trời đang trong xanh bỗng dưng toàn bộ hoàng cung bị sấm sét bủa vây. Mọi người trong cung đều vui mừng hi vọng Chu Đệ thấy trời giận dữ mà dừng tay giết người nhưng ông ta vẫn không hề ngưng tay.
 
Sau khi Chu Đệ lạm sát mấy ngàn người thì 3 cung điện Phụng Thiên, Hoa Cái, Cẩn Thân bị sét đánh trúng, lửa cháy ngút trời, không thể cứu được, rất nhiều người bị thiêu thành tro trong biển lửa.
 
Cũng từ vụ “thảm án nhị cung” này, Chu Đệ bị lưu danh khát máu muôn đời. Đương nhiên, với nhiều người dưới triều đại đó, người bị hận hơn cả lại là vị thái y chữa bệnh cho Vương quý phi. Nếu như ông ta không khiến cho người đẹp này đột tử, thảm họa khủng khiếp, long trời lở đất này có thể đã không xảy ra.
 
Trên thực tế, thái y viện của Minh triều đã phát hiện ra việc thái y chữa trị chính cho Vương quý phi dùng thuốc độc trước khi thảm án xảy ra.
 
Tuy nhiên, vì thấy Hoàng đế đã cho giết cả gia tộc nhà người này, nên viện sử cho rằng việc này đến đây đã có thể khép lại, hơn nữa, cũng là vì muốn bảo toàn thể diện cho thái y viện, nên đã giấu nhẹm chuyện này, không báo lên nhà vua.
 
Thế mới thấy, sự chuyên quyền trong chế độ phong kiến Trung Hoa dã man và tàn bạo cỡ nào. Ngồi trên đầu thiên hạ, các ông vua Trung Hoa cho mình quyền sinh quyền sát người khác.
 
Không chỉ giết hại 3.000 người, những thảm án khác xảy ra dưới thời Vĩnh Lạc chính là bằng chứng “hạ bệ” Chu Đệ. Cùng với người cha tàn độc Chu Nguyên Chương, cha con họ Chu đã lưu tiếng xấu trong sử sách dù trên thực tế, cả hai đều là những người có tài và có công với Minh triều.
 
=== Qua đời ===