Khác biệt giữa các bản “Lịch sử Pháp”

 
Vào 11 tháng 8 năm 1789, Quốc hội lập hiến tuyên bố xóa bỏ chế độ phong kiến, thủ tiêu hoàn toàn chế độ nông nô cũng như bãi bỏ các đặc quyền của giới quý tộc. [[Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền]] đã được thông qua bởi Quốc hội lập hiến vào ngày 27 tháng 8 năm 1789. Bản tuyên ngôn được soạn thảo bởi [[Abbé Sieyès]] và Hầu tước de Lafayette, có tham khảo ý kiến của [[Thomas Jefferson]] (tác giả bản [[Tuyên ngôn Độc lập Mỹ]]). Thấm nhuần tư tưởng của các nhà triết học [[Khai sáng]], kết tinh lại trong khẩu hiệu nổi tiếng: ''Tự do, Bình đẳng, Bác ái'', bản Tuyên ngôn là một tuyên bố cốt lõi về các giá trị của cuộc Cách mạng Pháp và có tác động to lớn đến sự lan rộng của các giá trị tự do và dân chủ ở châu Âu cũng như trên toàn thế giới.
 
===Hạn chế quyền lực của Giáo hội (tháng 10 năm 1789-tháng 12 năm 1790)===
 
Khi một cuộc tuần hành của phụ nữ ở Versailles chuyển biến thành một cuộc bạo động vũ trang của dân nghèo vào tháng 10 năm 1789, gia đình nhà vua đã buộc phải rời bỏ cung điện ở Versailles để chuyển đến [[Cung điện Tuileries]] tại Paris.
 
Dưới thời Ancien Régime, Giáo hội Công giáo La Mã nắm giữ nhiều ruộng đất nhất trong cả nước. Vào tháng 11 năm 1789, Quốc hội đã quyết định quốc hữu hóa và bán tất cả tài sản của Giáo hội, nhờ đó mà chính quyền cách mạng đã phần nào giải quyết được cuộc khủng hoảng tài chính.
 
Vào tháng 7 năm 1790, Quốc hội đã thông qua Bộ luật dân sự của giới tu sĩ. Bộ luật này đã bãi bỏ nhiều đặc quyền của giới tăng lữ, biến các giáo sĩ trở thành người làm công cho nhà nước và buộc họ phải tuyên thệ tuyệt đối trung thành với Hiến pháp. Nhiều giáo sĩ đã lên tiếng phản đối bộ luật này, đặc biệt là ở các vùng phía tây nước Pháp như [[Normandy]], [[Brittany]] và [[Vendée]] nhiều giáo sĩ đã công khai chống lại chính quyền cách mạng.
 
==Chú thích==