Khác biệt giữa các bản “Chu Dị (nhà Lương)”

n
(Trang mới: “'''Chu Dị''' (chữ Hán: 朱异, 483 – 549) là quan viên nhà Lương thời Nam bắc triều trong lịch sử T…”)
 
Năm Trung Đại Thông đầu tiên (529), Dị được thăng làm Tán kỵ thường thị. <ref name="L" /> <ref name="N" /> Dị có dung mạo khôi ngô, tính cách tự tin {{efn|Nguyên văn: 能举止/năng cử chỉ, tạm dịch: có thể nhấc cao chân. Xuất xứ từ ''[[Tả truyện]] – [[Lỗ Hoàn công|Hoàn công]] thập tam niên'': “Mạc Hiêu tất bại, cử chỉ cao, tâm bất cố hĩ.” (tạm dịch: Mạc Hiêu ắt bại, chân nhấc cao, lòng không vững đấy.), [[Nhan Sư Cổ]] chú ''[[Hán thư]] – Ngũ hành chí trung chi thượng'', dẫn Tả truyện, giải thích: “Chỉ, túc dã.” (tạm dịch: Chỉ, là chân đấy.)}}, dẫu xuất thân là chư sanh, nhưng rất quen thuộc với quốc quân đại sự. <ref name="N" /> Sau khi [[Chu Xá]] mất, Dị thay ông ta nắm cơ mật: thay đổi quan viên của phương trấn, tổ chức sự kiện ở triều đình, phát ra các loại công văn chiếu – cáo – sắc, đều được nắm giữ. <ref>''Tư trị thông giám'' quyển 150, Lương kỷ 6 – Cao Tổ Vũ hoàng đế 5, năm Phổ Thông thứ 5, tháng 12</ref> {{efn|Lương thư và Nam sử đều chép Chu Dị được nắm cơ mật sau khi tiếp nhận sự quy hàng của Nguyên Pháp Tăng vào năm 529. Tư trị thông giám chép Chu Dị đã được như thế từ cuối năm 524}} Biểu – sớ của địa phương, văn thư của triều đình, đủ các vấn đề, được chất đầy trước bàn; Dị miệng nói tay viết, đọc rồi quyết định, xử lý rất nhanh, không hề dừng bút, chỉ trong chốc lát thì mọi việc đều xong. <ref name="L" /> <ref name="N" />
 
Năm Đại Đồng thứ 4 (538), Dị được thăng làm Hữu vệ tướng quân. Năm thứ 6 (540), Dị khải xin tổ chức trình bày ''Lão Tử nghĩa'' của Vũ đế ở Nghi Hiền đường, được sắc đồng ý. Khi giảng giải, quan viên và đạo – tục đến nghe có hơn ngàn người, là sự kiện lớn một thời. Bấy giờ Dị ở phía tây kinh thành mở Sĩ Lâm quán để mời gọi Học sĩ, cùng Tả thừa [[Hạ Sâm]] thay nhau hằng ngày trình bày ''Lễ ký trung dung nghĩa'' của Vũ đế, được Hoàng thái tử [[Tiêu Cương]] triệu đến Huyền Phố giảng kinh Dịch. Năm thứ 8 (542), Dị được đổi gia chức Thị trung. Năm Thái Thanh đầu tiên (547), Dị được thăng làm Tả vệ tướng quân, lĩnh Bộ binh. Năm thứ 2 (548), Dị được thăng làm Trung lĩnh quân, Xá nhân như cũ. <ref name="L" /> <ref name="N" />
 
Vũ đế mơ chiếm được Trung Nguyên, vào buổi chầu đầu năm nghe cả triều chúc thọ, rất vui vẻ, đem giấc mơ kể cho Dị, còn nói: “Ta bình sanh ít mơ, mơ ắt có thật!” Dị đáp rằng: “Đây là lúc trong nước sắp có 1 cuộc chinh phạt.” Đến nay [[Hầu Cảnh]] quy hàng, Vũ đế sắc cho quần thần bàn bạc; bọn thượng thư Tạ Cử nói rằng không nên nhận, nhưng Vũ đế muốn nhận, nên chưa quyết được. Vũ đế dậy sớm đến Vũ Đức Hợp khẩu, tự nói với mình: “Quốc gia của ta giống như cái âu vàng, không có khiếm khuyết, hòa bình như vậy, nay nhận đất này, có nên hay không? Thảng hoặc loạn lạc, thì hối không kịp.” Dị dò biết lòng dạ của Vũ đế, ứng tiếng nói rằng: “Hoàng đế cai trị, ứng với ý trời, dân đên phương bắc, ai chẳng ngưỡng mộ? Vì không có cơ hội, chẳng biểu đạt tấm lòng mà thôi. Nay Hầu Cảnh chiếm nước Ngụy quá nửa, giao nộp xin hàng, về với triều đình, há chẳng phải trời dỗ dành lòng trung của hắn, người khích lệ mưu kế của hắn! Suy lòng xét việc, cũng rất đáng khen. Nay nếu không nhận, sợ không còn cơ hội về sau. Công lao này dễ thành, xin bệ hạ đừng nghi ngờ.” Vũ đế rất nghe lời Dị, lại nhớ đến giấc mơ trước đó, bèn tiếp nhận. <ref name="L" /> <ref name="N" /> <ref>''Tư trị thông giám'' quyển 160, Lương kỷ 16 – Cao Tổ Vũ hoàng đế 16, năm Thái Thanh đầu tiên, tháng 2</ref>