Khác biệt giữa các bản “Gián điệp”

sửa đổi thông tin, câu văn cho mạch lạc hơn
(sửa đổi thông tin, câu văn cho mạch lạc hơn)
Tình báo - gián điệp là một trong những nghề cổ xưa nhất trong lịch sử loài người. Hoạt động tình báo xuất hiện cùng với sự ra đời của nhà nước. Từ xa xưa, hoạt động tình báo đã có mục đích thu thập những bí mật về quân sự, kinh tế, chính trị, vấn đề nội bộ và các bí quyết trong sản xuất kinh doanh của các đối thủ. Hoạt động tìm kiếm, thu thập các tin tức về kinh tế, chính trị, nội bộ một cách bí mật nhờ bí quyết công nghệ chính là khởi thủy của hoạt động tình báo.
 
Hoạt động tình báo là sự thu thập bí mật các thông tin hay các tin tình báo, mà nguồn thông tin như thế lại được bảo vệ không cho tiết lộ. Cơ quan tình báo dựa vào đây để đánh giá và xử lýCác thông tin cầnnày thiết đểthể đưathuộc ra những quyết định. Thông tin thì có liên quancác đếnlĩnh việcvực thương mại, quân đội, kinh tếsự hoặc các quyết định có tính chính trị. nhưngCác thường là liên quan đếntình chínhbáo sáchsẽ đốidựa ngoạivào đây quốcđể phòng.đánh Nóigiá chung tinxử tình báothông tin tínhcần anthiết ninhđể quốcđưa giara những quyết thế luôn được giữ bí mậtđịnh.
 
Hoạt động tình báo hay gián điệp theo luật pháp quốc gia là bất hợp pháp. Hoạt động gián điệp cũng phản ánh những cố gắng của cơ quan phản gián trong việc bảo vệ bí mật của thông tin.
 
Một vài điệp viên phải được tuyển chọn cẩn thận và đưa vào hoạt động; tình nguyện viên khác được gọi là "walk-in". Loại người sau phải dùng hết sức cẩn thận vì các trường hợp làm điệp viên hai mang đều xuất hiện ở loại tình nguyện viên này. Điệp viên hai mang là những điệp viên giả vờ đào ngũ, nhưng thực ra vẫn trung thành với tổ chức tình báo của họ. Các nhân viên phản gián luôn chú ý đến các nhân viên tình nguyện hoặc những kẻ đào ngũ và hạn chế dùng họ một cách hoàn toàn tin tưởng cho những mục đích tình báo. Trong một số trường hợp, gián điệp có giá trị nhất là '''điệp viên nằm vùng''', đây là người giữ một vị trí đáng tin cậy có thể tiếp cận được các tin tức tình báo tối mật, ngoài ra còn có những người được tuyển mộ bởi một cơ quan tình báo nước ngoài được gọi là một "điệp viên nhị trùng".
 
Một mục tiêu tình báo ưu tiên hàng đầu là thâm nhập vào các tổ chức khủng bố quốc tế khác nhau. Như thế có thể giúp ngăn chặn được các âm mưu khủng bố.
 
==Mục tiêu ==
===An ninh quốc gia, ổn định chế độ ===
Việc sử dụng gián điệp để giữ vững an ninh quốc gia, đối phó với giặc ngoại xâm hoặc chống lại những kế hoạch đảo chính,.... là một trong những việc làm đã có từ bình minh của lịch sử loài người, khi những nhà nước phong kiến đầu tiên được thành lập. Kinh Cựu Ước đã đề cập đến sự tồn tại của 12 gián điệp khi đặt chân đến vùng đất hứa của Đức Chúa Trời. Binh pháp Tôn Tử đã đề cập đến việc phải xây dựng một đội ngũ gián điệp đủ tinh vi để xâm nhập vào hàng ngũ của địch.<ref name=":2">Binh pháp Tôn Tử, Thiên 13 - Dùng Gián Điệp.</ref> Thực tế lịch sử đã chứng minh rằng, trong các trận chiến, chiến thắng thường thuộc về quốc gia nào có hệ thống tình báo mạnh hơn đối phương. Những vụ tấn công thành công của các tổ chức khủng bố vào các quốc gia đều bị quy là sự thất bại của các cơ quan tình báo, như [[Sự kiện 11 tháng 9|vụ khủng bố 11-9 tại Mỹ]], hay những vụ không tặc ở một số quốc gia,... Việc ngăn chặn thành công [[Sự kiện Vịnh Con Lợn|vụ đổ bộ Vịnh Con Heo]] của tình báo Cuba là một ví dụ điển hình của hoạt động gián điệp đóng góp to lớn vào việc giữ ổn định chế độ. Sau chiến tranh Triều Tiên, hệ thống phản gián của Hàn Quốc luôn phát hiện và chặn đứng thành công những âm mưu xâm nhập Hàn Quốc của quân đội Triều Tiên. Ngày 15/11/1974, đường hầm xâm nhập Hàn Quốc đầu tiên của Triều Tiên bị phát hiện.<ref>"Hồ sơ DMZ, Phần 4: Xóa bỏ khu phi quân sự", Phim tài liệu, ANTV</ref> Kể từ thời điểm đó, nhiều đường hầm xâm nhập khác cũng bị phát hiện với đường hầm lớn nhất cho phép chuyển 30 ngàn quân cùng nhiều khí tài, vũ khí hạng nặng vào Hàn Quốc chỉ trong 1 giờ; với quy mô đó, nếu không bị phát hiện, Hàn Quốc có thể bị lực lượng xâm nhập của Triều Tiên tấn công bất cứ lúc nào.
 
Một số biến cố xảy ra với chính quyền [[Đệ Nhất Cộng hòa Việt Nam|Đệ Nhất Cộng Hòa Việt Nam]] cũng được xem là sự thất bại của hệ thống tình báo khi đã không dự báo cũng như chặn đứng được [[Đảo chính Việt Nam Cộng hòa 1960|cuộc đảo chính 1960]], vụ ném bom dinh độc lập của hai phi công Phạm Phú Quốc và Nguyễn Văn Cử (27/2/1962), và đỉnh điểm là vụ đảo chính 1/11/1963 làm sụp đổ cả chế độ Đệ Nhất Cộng Hòa.
 
===Chống khủng bố ===
=== Tình báo trong thời kì Chiến Tranh Việt Nam ===
Đầu năm 1961, cụm tình báo quân sự H.63 (ban đầu có tên là A18) ra đời, đóng tại căn cứ Bời Lời ([[Tây Ninh]]). Tất cả để phục vụ điệp viên nổi tiếng [[Phạm Xuân Ẩn|Hai Trung]]. Thời kỳ đầu, H.63 là bộ phận địch tình của thành ủy [[Thành phố Hồ Chí Minh|Sài Gòn]]. Khi Hai Trung (X6, [[Phạm Xuân Ẩn]]) từ [[Hoa Kỳ|Mỹ]] trở về, hoạt động giữa Sài Gòn với tư cách phóng viên báo nước ngoài, ông Mười Nho (Xuân Mạnh, Nguyễn Nho Quý - cán bộ Cục Tình báo) là người trực tiếp chỉ đạo. Năm 1962, ông Mười Nho bị bệnh, không thể chỉ huy H.63. [[Nguyễn Văn Tàu|Tư Cang]] là người được ông Ba Trần, Thủ trưởng Phòng tình báo miền lúc bấy giờ lựa chọn. Tháng 5/1962, Tư Cang chính thức được giao nhiệm vụ chỉ huy cụm H.63. Sau chiến tranh, "bộ máy" H.63 đã 2 lần trở thành anh hùng (với những điệp viên tiêu biểu: Tư Cang, Hai Trung, Tám Thảo, Mười Nho, Nguyễn Thị Ba...).
 
Một số biến cố xảy ra với chính quyền [[Đệ Nhất Cộng hòa Việt Nam|Đệ Nhất Cộng Hòa Việt Nam]] cũng được xem là sự thất bại của hệ thống tình báo khi đã không dự báo cũng như chặn đứng được [[Đảo chính Việt Nam Cộng hòa 1960|cuộc đảo chính 1960]], vụ ném bom dinh độc lập của hai phi công Phạm Phú Quốc và Nguyễn Văn Cử (27/2/1962), và đỉnh điểm là vụ đảo chính 1/11/1963 làm sụp đổ cả chế độ Đệ Nhất Cộng Hòa.
 
== Một số vụ điển hình về tình báo thời cổ xưa ==