Khác biệt giữa các bản “Lịch sử Pháp”

 
Vào tháng 7 năm 1790, Quốc hội đã thông qua Bộ luật dân sự của giới tu sĩ. Bộ luật này đã bãi bỏ nhiều đặc quyền của giới tăng lữ, biến các giáo sĩ trở thành người làm công cho nhà nước và buộc họ phải tuyên thệ tuyệt đối trung thành với Hiến pháp. Nhiều giáo sĩ đã lên tiếng phản đối bộ luật này, đặc biệt là ở các vùng phía tây nước Pháp như [[Normandy]], [[Brittany]] và [[Vendée]] nhiều giáo sĩ đã công khai chống lại chính quyền cách mạng.
 
===Sự phân cực chính trị===
 
Nội bộ Quốc hội lập hiến bắt đầu có sự phân hóa rõ rệt về tư tưởng chính trị. Nhà quý tộc Jacques Antoine Marie de Cazalès và tu sĩ Jean-Sifrein Maury (những người vốn thuộc Đẳng cấp thứ nhất và thứ hai) lãnh đạo phe cực hữu của Quốc hội là phe đối lập với cách mạng. Phe trung hữu gồm những người theo "chủ nghĩa dân chủ hoàng gia" là những người ủng hộ tổ chức lại bộ máy nhà nước Pháp theo hình thức tương tự như mô hình quân chủ lập hiến của nước Anh; họ bao gồm những đại diện tiêu biểu là bộ trưởng tài chính Necker, Jean Joseph Mounier, Comte de Lally-Tollendal, comte de Clermont-Tonnerre và Pierre Victor Malouet.
 
"Đảng Quốc gia", đại diện cho phe trung tâm hoặc trung tả trong Quốc hội, gồm có Honoré Mirabeau, Lafayette và Bailly là những người có quan điểm khá ôn hòa; trong khi những người như Adrien Duport, Barnave và Alexandre Lameth có quan điểm cực đoan hơn một chút. Đại diện có quan điểm cấp tiến nhất thuộc phe cánh tả là luật sư Arras Maximilien Robespierre. Abbé Sieyès là người tiên phong trong việc đề xuất ra các đạo luật trong giai đoạn này và đã thành công trong việc tạo ra sự đồng thuận trong một thời gian ngắn giữa phe trung tâm và phe cánh tả.
 
==Chú thích==