Khác biệt giữa bản sửa đổi của “IEEE 802.11”

không có tóm lược sửa đổi
Không có tóm lược sửa đổi
Thẻ: Sửa đổi di động Sửa đổi qua ứng dụng di động Sửa đổi từ ứng dụng iOS
Không có tóm lược sửa đổi
Thẻ: Sửa đổi di động Sửa đổi qua ứng dụng di động Sửa đổi từ ứng dụng iOS
'IEEE 80.11' là một tập các chuẩn của tổ chức( Institute of Electrical and Engineers ) bao gồm các đặc tả kỹ thuật liên quan đến hệ thống mạng không dây. Chuẩn IEEE 80.11 mô tả một giao tiếp truyền qua không khí (tiếng Anh: over-the-air) sử dụng sóng vô tuyến để truyền nhận tín hiệu giữa một thiết bị không dây và tổng đài hoặc điểm truy cập (tiếng Anh: access point), hoặc giữa 2 hay nhiều thiết bị không dây với nhau (mô hình )<Janice Reynolds, chương 1, sách đã dẫn</>.
 
== Lịch sử ==
Năm 1985, ''Ủy ban Liên lạc Liên bang [[Hoa Kỳ|Mỹ]]'' FCC (tiếng Anh: ''Federal Communications Commission'') quyết định "mở cửa" một số băng tần của giải sóng không dây, cho phép sử dụng chúng mà không cần giấy phép của chính phủ.
Các giải sóng này, gọi là các "băng tần rác" (900&nbsp;MHz600MHz, 2.4&nbsp;GHz4GHz, 5.8&nbsp;GHz8GHz), được phân bổ cho các thiết bị sử dụng vào các mục đích ngoài liên lạc, chẳng hạn như [[lò vi ba|lò vi sóng]] sử dụng các sóng [[vô tuyến]] để đun nóng thức ăn. FCC đã đưa các băng tần này vào phục vụ mục đích liên lạc dựa trên cơ sở: bất cứ thiết bị nào sử dụng những dải sóng đó đều phải đi vòng để tránh ảnh hưởng của việc truy cập từ các thiết bị khác. Điều này được thực hiện bằng công nghệ gọi là phổ rộng (vốn được phát triển cho quân đội Mỹ sử dụng), có khả năng phát tín hiệu vô tuyến qua một vùng nhiều [[tần số]], khác với phương pháp truyền thống là truyền trên một tần số đơn lẻ được xác định rõ.Trước đó, các nhà cung cấp thiết bị không dây dùng cho mạng cục bộ WLAN (tiếng Anh) như Proxim và Symbol ở Mỹ đều phát triển những thiết sản phẩm độc quyền, tức là thiết bị của hãng này không thể giao tiếp được với của hãng khác. Nhờ sự thành công của mạng hữu tuyến Ethernet, một số công ty bắt đầu nhận ra rằng việc xác lập một chuẩn không dây chung là rất quan trọng. Vì người tiêu dùng khi đó sẽ dễ dàng chấp nhận công nghệ mới nếu họ không còn bị bó hẹp trong sản phẩm và dịch vụ của một hãng cụ thể.
 
Năm 1988, công ty [[NCR]], vì muốn sử dụng dải tần "rác" để liên thông các máy rút tiền qua kết nối không dây, đã yêu cầu một kỹ sư của họ có tên VictorHARY HayesPOC tìm hiểu việc thiết lập chuẩn chung. Ông này cùng với chuyên gia Bruce Tuch của Trung tâm nghiên cứu Bell Labs đã tiếp cận với Tổ chức IEEE, nơi mà một tiểu ban có tên [[iEEE 80282.3|80282.3]] đã xác lập ra chuẩn mạng cục bộ Ethernet phổ biến hiện nay. Một tiểu ban mới có tên 80280.11 .đã ra đời và quá trình thương lượng hợp nhất các chuẩn.Năm bắt1997, tiểu ban này đã phê chuẩn một bộ tiêu chí cơ bản, cho phép mức truyền dữ liệu 2Mbps, sử dụng một trong 1công nghệ dải tần rộng là frequency hopping'(tránh nhiễu bằng cách chuyển đổi liên tục giữa các tần số radio) hoặc direct.sequence transmission phát tín hiệu trên một dải gồm nhiều tần đầusố.
Các giải sóng này, gọi là các "băng tần rác" (900&nbsp;MHz, 2.4&nbsp;GHz, 5.8&nbsp;GHz), được phân bổ cho các thiết bị sử dụng vào các mục đích ngoài liên lạc, chẳng hạn như [[lò vi ba|lò vi sóng]] sử dụng các sóng [[vô tuyến]] để đun nóng thức ăn. FCC đã đưa các băng tần này vào phục vụ mục đích liên lạc dựa trên cơ sở: bất cứ thiết bị nào sử dụng những dải sóng đó đều phải đi vòng để tránh ảnh hưởng của việc truy cập từ các thiết bị khác. Điều này được thực hiện bằng công nghệ gọi là phổ rộng (vốn được phát triển cho quân đội Mỹ sử dụng), có khả năng phát tín hiệu vô tuyến qua một vùng nhiều [[tần số]], khác với phương pháp truyền thống là truyền trên một tần số đơn lẻ được xác định rõ.
Chuẩn mới chính thức được ban hành năm 1997 và các kỹ sư ngay lập tức bắt đầu nghiên cứu một thiết bị mẫu tương thích với nó. Sau đó có 2 phiên bản chuẩn, [[IEEE 80282.11b11|80282.11b]]11 (hoạt động trên băng tần 2,4&nbsp;GHz) và [[IEEE 80282.11a11|80282.11a]] 11(hoạt động trên băng tần 5,8&nbsp;GHz), lần lượt được phê duyệt tháng 12 năm 1999 và tháng 1 năm 2000. Sau khi có chuẩn 80282.11b2, các công ty bắt đầu phát triển những thiết bị tương thích với nó. Tuy nhiên, bộ tiêu chí này quá dài và phức tạp với 400 trang tài liệu và chuyện tương thích vẫn còn là vấn đề. Vì thế, vào tháng 8 năm 1999, có 6 công ty bao gồm Intersil, [[3Com]], [[Nokia]], Aironet (về sau được [[Cisco Systems|Cisco]] sáp nhập), Symbol và Lucent liên kết với nhau để tạo ra Liên minh tương thích Ethernet không dây [[WECA]] (tếng Anh: '' Wireless Ethernet Compatibility Alliance''). Mục tiêu của tổ chức này là xác nhận thiết bị không dây của những nhà cung cấp phải tương thích thực sự với nhau, đơn giản hóa những tiêu chí của IEEE 80282.
 
Trước đó, các nhà cung cấp thiết bị không dây dùng cho mạng cục bộ [[LAN]] (tiếng Anh: ''Local Area Network'') như Proxim và Symbol ở Mỹ đều phát triển những thiết sản phẩm độc quyền, tức là thiết bị của hãng này không thể giao tiếp được với của hãng khác. Nhờ sự thành công của mạng hữu tuyến [[Ethernet]], một số công ty bắt đầu nhận ra rằng việc xác lập một chuẩn không dây chung là rất quan trọng. Vì người tiêu dùng khi đó sẽ dễ dàng chấp nhận công nghệ mới nếu họ không còn bị bó hẹp trong sản phẩm và dịch vụ của một hãng cụ thể.
 
Năm 1988, công ty [[NCR]], vì muốn sử dụng dải tần "rác" để liên thông các máy rút tiền qua kết nối không dây, đã yêu cầu một kỹ sư của họ có tên Victor Hayes tìm hiểu việc thiết lập chuẩn chung. Ông này cùng với chuyên gia Bruce Tuch của Trung tâm nghiên cứu Bell Labs đã tiếp cận với Tổ chức IEEE, nơi mà một tiểu ban có tên [[iEEE 802.3|802.3]] đã xác lập ra chuẩn mạng cục bộ Ethernet phổ biến hiện nay. Một tiểu ban mới có tên 802.11 đã ra đời và quá trình thương lượng hợp nhất các chuẩn bắt đầu.
 
Năm 1997, tiểu ban này đã phê chuẩn một bộ tiêu chí cơ bản, cho phép mức truyền dữ liệu 2Mbps, sử dụng một trong 2 công nghệ dải tần rộng là ''frequency hopping'' (tránh nhiễu bằng cách chuyển đổi liên tục giữa các tần số radio) hoặc ''direct-sequence transmission'' (phát tín hiệu trên một dải gồm nhiều tần số).
 
Chuẩn mới chính thức được ban hành năm 1997 và các kỹ sư ngay lập tức bắt đầu nghiên cứu một thiết bị mẫu tương thích với nó. Sau đó có 2 phiên bản chuẩn, [[IEEE 802.11b|802.11b]] (hoạt động trên băng tần 2,4&nbsp;GHz) và [[IEEE 802.11a|802.11a]] (hoạt động trên băng tần 5,8&nbsp;GHz), lần lượt được phê duyệt tháng 12 năm 1999 và tháng 1 năm 2000. Sau khi có chuẩn 802.11b, các công ty bắt đầu phát triển những thiết bị tương thích với nó. Tuy nhiên, bộ tiêu chí này quá dài và phức tạp với 400 trang tài liệu và chuyện tương thích vẫn còn là vấn đề. Vì thế, vào tháng 8 năm 1999, có 6 công ty bao gồm Intersil, [[3Com]], [[Nokia]], Aironet (về sau được [[Cisco Systems|Cisco]] sáp nhập), Symbol và Lucent liên kết với nhau để tạo ra Liên minh tương thích Ethernet không dây [[WECA]] (tếng Anh: '' Wireless Ethernet Compatibility Alliance''). Mục tiêu của tổ chức này là xác nhận thiết bị không dây của những nhà cung cấp phải tương thích thực sự với nhau, đơn giản hóa những tiêu chí của IEEE 802.
 
== Kiến trúc ==
Người dùng vô danh