Khác biệt giữa các bản “Sumer”

không có tóm lược sửa đổi
Nông nghiệp Sumer phụ thuộc nhiều vào [[thủy lợi]]. Thủy lợi được thực hiện bằng cách sử dụng ''[[shaduf]]'', [[kênh]], [[mương]], [[sông đào]], [[đập nước]], và [[hồ chứa]]. Những trận lụt lớn thường xuyên của sông [[Tigris]], và ở mức độ nhỏ hơn, của sông [[Euphrates]], có nghĩa các con kênh cần đường tu sửa thường xuyên để loại bỏ [[phù sa]], và cần thay thế thường xuyên các cột mốc và đá bao. Chính phủ yêu cầu các cá nhân phải làm việc trên các con kênh theo kiểu [[lao động nghĩa vụ|lao dịch]], dù người giàu có thể xin được miễn.
 
Như được biết từ "''[[Almanac Nông dân Sumer]]''", sau mùa lụt và sau [[Xuân phân]] và ''[[Akitu]]'' hay Tết năm mới, những người nông dân sẽ dùng kênh để làm ngập ruộng của mình và sau đó tháo nước. Rồi họ dùng bò dẫm và diệt cỏ dại. Sau đó họ dùng [[cuốc chim]] kéo trên cánh đồng. Sau khi khô, họ [[cày]], [[bừa]], và [[cào (dụng cụ)|cào]] đất ba lần, và nghiền vụn đất bằng cuốc chim, trước khi gieo hạt. Không may thay, tốc độ bốc hơi nước cao khiến cánh đồng ngày càng tăng độ mặn. Tới giai đoạn Ur III, những người nông dân đã chuyển từ lúa mì sang lúa mạch, loại cây chịu mặn tốt hơn, làm cây trồng chính của mình.
 
Người Sumer thu hoạch vào [[mùa xuân]] với những tổ ba người gồm một [[thợ gặt]], một [[người buộc lúa]], và một người lượm.<ref>By the sweat of thy brow: Work in the Western world, Melvin Kranzberg, Joseph Gies, Putnam, 1975</ref> Những người nông dân sau đó sẽ dùng [[máy đập]], do bò kéo, để tách các hạt [[ngũ cốc]] khỏi [[thân]] và sau đó dùng xe kéo để nghiền hạt. Rồi họ [[sảy]] hạt/hỗn hợp trấu.