Khác biệt giữa các bản “Lockheed AC-130”

Đoàn 559 huy động toàn bộ các lực lượng sử dụng mọi phương tiện để mở mới và nâng cấp 6 đường trục dọc Tây Trường Sơn cùng hàng trăm km đường ngang, hàng nghìn km đường vòng tránh qua các trọng điểm bị đánh phá. Đoàn 559 còn sáng tạo các tuyến đường kín: đây là con đường mở trong rừng, xe chạy dưới tán lá cây. Ở các chỗ cây thưa thì bố trí thêm những giàn cây dây leo để tạo mái che tự nhiên bằng lá cây. Được rừng che chở, các đoàn xe vận tải chạy được cả ban ngày mà không sợ máy bay địch phát hiện, nhờ đó nâng cao đáng kể năng lực vận chuyển. Từ năm 1971, Đoàn 559 đã xây dựng tuyến đường kín từ Bắc Lùm Bùm đến Hạ Lào dài trên 1.000 km. Bộ đội công binh còn xây dựng hàng trăm trận địa, kho giả, xe giả trên tuyến vận tải cũ để nghi binh thu hút sự chú ý của địch. Cùng với sáng tạo ra tuyến đường kín, bộ đội Đoàn 559 còn tìm ra nhiều cách dùng củi khô, dầu thải, mìn khói và chất tạo khói đánh lừa thu hút máy bay địch. Bên cạnh việc thực hiện ngụy trang, nghi binh, Bộ Quốc phòng còn chỉ đạo cải tiến vũ khí đánh trả AC-130.
 
Nhưng đến năm 1972 thì tình hình hoàn toàn không dễ chịu cho phi công Mỹ. Máy bay trinh sát đường không của Mỹ đã phát hiện một số tổ hợp tên lửa phòng không [[SA-2 Guideline|SAM-2]] được bố trí để đánh trả máy bay Mỹ. Đối với AC-130 đây là nguy hiểm chết người,: tránh khỏi tên lửa đất đối không SA-2, với AC-130 động cơ cánh quạt nặng nề là điều không thể. Nhưng hủy bỏ các chuyến săn đêm thì các sĩ quan Mỹ không muốn, do hiệu quả cao của máy bay đối với các xe vận tải của đối phương.
 
Sự trả giá đến vào ngày 31 tháng 3 năm 1972, chiếc АС-130 được trang bị pháo 105 mm bị bắn hạ bởi một quả đạn tên lửa có đầu dẫn radarSA-2, 15 thành viên phi hành đoàn nhảy dù và được trực thăng cứu hộ đón về căn cứ. Nhưng hai ngày sau, tên lửa của tổ hợp SAM-2 lại quật ngã một chiếc khác xuống rừng Trường Sơn, toàn bộ phi hành đoàn tử vong. BịMỹ bị mất liên tiếp hai chiếc máy bay đắt đỏ và 15 phi công chỉ trong 3 ngày, đồng thời nhìn thấy kết quả thê thảm trong tương lai, ngày 02 tháng 04 năm 1972, Không quân Hoa Kỳ ra quyết định chấm dứt sử dụng AC-130 trên chiến trường Việt Nam.
 
Tháng 6/1972, lần đầu tiên bộ đội Việt Nam sử dụng tên lửa vác vai [[Strela 2]] bắn rơi một chiếc AC-130, giết chết toàn bộ 12 phi công trên máy bay.
 
Tính tới cuối năm 1972, bộ đội Việt Nam đã bắn hạ 8 chiếc AC-130 trong tổng số 18 chiếc AC-130A/E/H. Đây là tổn thất lớn đối với quân Mỹ, vì mỗi chiếc AC-130 rất đắt, chưa kể thiệt hại nhân mạng (mỗi chiếc AC-130 được vận hành bởi 12-13 người). Nhìn thấy kết quả thê thảm trong tương lai, Không quân Hoa Kỳ ra quyết định chấm dứt sử dụng AC-130 trên.
 
Sau khi kí [[hiệp định Paris 1973]], Hoa Kỳ rút quân khỏi Miền Nam Việt Nam, để lại cho [[Việt Nam Cộng Hòa]] một số chiếc AC-130 trong biên chế lực lượng không quân. Toàn bộ số AC-130 này đều bị [[Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam]] tịch thu sau giải phóng. Đây là chiến lợi phẩm úy giá nhất của [[Quân đội nhân dân Việt Nam]] thu được từ Hoa Kỳ. AC-130 tiếp tục được [[Không quân Việt Nam]] sử dụng để để ném bom, vận tải trong các trận chiến trong [[Chiến tranh biên giới Tây Nam]]. Thành tích tiêu diệt quân [[Khmer Đỏ]] rất cao. Sau khi hòa bình, hầu như AC-130 đều được nghỉ hưu cất kho vì không có phụ tùng thay thế.