Khác biệt giữa các bản “Lockheed AC-130”

Sự trả giá đến vào ngày 31 tháng 3 năm 1972, chiếc АС-130 được trang bị pháo 105 mm bị bắn hạ bởi một quả đạn tên lửa SA-2, 15 thành viên phi hành đoàn nhảy dù và được trực thăng cứu hộ đón về căn cứ. Nhưng hai ngày sau, tên lửa của tổ hợp SAM-2 lại quật ngã một chiếc khác xuống rừng Trường Sơn, toàn bộ phi hành đoàn tử vong. Mỹ bị mất liên tiếp hai chiếc máy bay đắt đỏ và 15 phi công chỉ trong 3 ngày.
 
Tháng 6/1972, lần đầu tiên bộ đội Việt Nam sử dụng tên lửa vác vai [[Strela 2]] bắn rơi một chiếc AC-130, giết chết toàn bộ 12 phi công trên máy bay. Tên lửa vác vai [[Strela 2]] là một mối nguy hiểm rất lớn đối với AC-130 vì nó rất gọn nhẹ, bộ binh có thể mang vác và phục kích tại bất cứ đâu, khiến máy bay Mỹ không thể phát hiện được. Khi tên lửa đã được phóng đi thì AC-130 rất khó có thể bay thoát vì vận tốc chậm, vì vậy nó phải dựa vào mồi bẫy pháo sáng để đánh lừa tên lửa Strela 2, nhưng nếu mồi bẫy không có tác dụng thì việc trúng đạn là điều chắc chắn.
 
Tính tới cuối năm 1972, bộ đội Việt Nam đã bắn hạ 8 chiếc AC-130 trong tổng số 18 chiếc AC-130A/E/H được chế tạo. Đây là tổn thất lớn đối với quân Mỹ, vì mỗi chiếc AC-130 rất đắt, chưa kể thiệt hại nhân mạng (mỗi chiếc AC-130 được vận hành bởi 12-13 người). Nhìn thấy kết quả thê thảm trong tương lai, Không quân Hoa Kỳ rađã quyếtgiảm địnhhẳn chấm dứtviệc sử dụng AC-130 trêntại chiến trường Việt Nam.
 
Sau khi kí [[hiệp định Paris 1973]], Hoa Kỳ rút quân khỏi Miền Nam Việt Nam, để lại cho [[Việt Nam Cộng Hòa]] một số chiếc AC-130 trong biên chế lực lượng không quân. Toàn bộ số AC-130 này đều bị [[Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam]] tịch thu sau giải phóng. Đây là chiến lợi phẩm úy giá nhất của [[Quân đội nhân dân Việt Nam]] thu được từ Hoa Kỳ. AC-130 tiếp tục được [[Không quân Việt Nam]] sử dụng để để ném bom, vận tải trong các trận chiến trong [[Chiến tranh biên giới Tây Nam]]. Thành tích tiêu diệt quân [[Khmer Đỏ]] rất cao. Sau khi hòa bình, hầu như AC-130 đều được nghỉ hưu cất kho vì không có phụ tùng thay thế.